Trang trong tổng số 14 trang (138 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Điệu khiêu vũ ma quái (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Tặng Ernest Christophe

Tự hào như một người sống tầm vóc hiên ngang
Với đôi bao tay, chiếc khăn nhỏ và bó hoa rất lớn
Nàng có cái vẻ lả lơi và cái chiều ngạo mạn
Của một cô ả đỏm dáng, gầy với điệu bộ lạ lùng

Có ai thấy trong một đêm khiêu vũ một dáng người mảnh hơn
Chiếc áo dài rộng thênh thang, chiếc áo bào vua chúa
Đổ lốp bốp xuống tận ngón chân nhọn hoắt
Có một chiếc giày núm bông xinh như một đoá hoa

Trên hai cái xương vai, hai tầng lụa xếp như là
Hai dòng suối lả lướt chảy trên sườn núi đá
Hai hàng rào ngăn những bàn tay lơi lả
Tò mò nhìn những vẻ đẹp nàng muốn giấu không phô

Đôi mắt sâu đầy trống rỗng và đêm tối âm u
Và cái sọ của nàng chít một vành hoa rất khéo
Trên những khớp xương cổ gầy, lắc lư, mềm dẻo
Ôi! kỳ diệu của hư vô tô điểm điên rồ

Có những kẻ tình nhân chỉ mê thịt mê da
Khinh rẻ gọi nàng là một bức tranh biếm hoạ
Chẳng hiểu chi cái duyên dáng lạ lùng không tên
Của bộ xương người, nàng ơi, mà ta thích say mê

Hay là nàng muốn, với cái mặt nhăn nhó gớm ghê
Đến phá rối cuộc vui của con người đang mê mải
Hay một thèm muốn thôi thúc nào còn sót lại
Đẩy bộ xương khao khát kia vào đêm ma tuý, truy hoan

Trong tiếng nhạc vĩ cầm, trong ánh nến sáng trưng
Hay nàng muốn xua tan cơn ác mộng mỉa mai quái gở
Và nàng muốn mượn dòng suối say sưa dào dạt đổ
Làm mát được phần nào cái địa ngục cháy trong tim

Giếng sâu không bao giờ cạn, đầy ngu độn và tối tăm
Bình cất muôn đời của đau thương muôn thuở
Qua những chiếc sườn cong của nàng ta còn thấy rõ
Con rắn hổ mang lượn đi lượn lại trong lòng

Mà thật ra ta e rằng tất cả cái duyên dáng đảm đang của nàng
Không đem lại cho nàng một thành công xứng đáng
Nhưng trái tim tầm thường kia có hiểu chi nhạo báng
Cái đẹp kinh hồn chỉ người cứng bóng vía say mê

Vực thẳm của mắt nàng đầy ý nghĩa gớm ghê
Toả choáng váng xung quanh và những làng chơi thận trọng
Chẳng thể nhìn mà không buồn nôn lợm giọng
Ba mươi hai chiếc răng nàng từ muôn thuở như cười

Thế mà ai đã chẳng ôm trong lòng một bộ xương người
Và đã chả phè phỡn no nê những đồ thôi đáy mả
Thoa phấn sức hương điểm trang cũng chẳng làm gì được cả
Kẻ nào bĩu môi ghê tởm là cho mình đẹp mình giòn

Có gái nhảy mũi sâu, ả giang hồ sắc đẹp mê hồn
Hãy bảo những chàng trai kia ra vẻ ghê vẻ tởm
Hỡi những chàng công tử dù tài mấy thoa son bôi phấn
Các ngươi đều sặc mùi xác chết, ôi những bộ xương tẩm hương

Tài tử cuối mùa, hỡi những Phan Lang
Xác chết quét sơn, những chàng Tống Ngọc đầu bạc
Cuộc khiêu vũ ma quái kia chuyển rung trời đất
Sẽ xô đẩy các ngươi đến những trời biển lạ lùng

Từ bờ lạnh sông Seine đến cát bỏng sông Hằng
Cái đàn người nhảy múa say sưa mà không thấy
Trong một lỗ hổng trên trần cái kèn của thiên thần chờ đấy
Miệng loa to kinh khủng như mũi súng loa đèn

Ở khắp nơi, dưới ánh mặt trời Thần chết vẫn ngợi khen
Nhân loại lố lăng, ưỡn ẹo, điên rồ nhảy múa
Và thường khi cũng như người tẩm hương phức xạ
Pha cái mai mỉa của mình với cái ngu xuẩn của người


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Ta là đao phủ của lòng ta (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Tặng J.G.F.

Ta sẽ đánh nàng không giận dữ
Không căm thù như một tên đao phủ
Đập vào tảng đá như Moïse!
Để làm cho từ đôi mi

Của nàng chảy ra nguồn nước
Đau thương chan hoà Sa mạc
Của lòng ta, khao khát hy vọng đầy tràn
Sẽ bơi trên sóng lệ mặn của nàng

Như một con thuyền buồm căng đi xa
Và trong trái tim ta mà lệ nàng làm say sưa
Những tiếng thổn thức của nàng ta say đắm
Sẽ vang dội như một hồi trống trận

Ta chẳng phải chăng là một tiếng đàn lạc điệu
Trong bản hợp xướng thần tiên kỳ diệu
Với cái tính ham mê chế giễu mỉa mai
Nó dày vò và cắn xé lòng ta suốt đời

Nó ở trong tiếng nói của ta mụ già quàng quạc
Nó là tất cả máu ta cái liều đen thuốc độc
Ta là tấm gương bi thảm vô cùng
Mà mụ nặc nô vẫn ngắm vẫn trông

Ta vừa là vết thương vừa là dao sắc
Vừa là má giơ vừa là cái tát
Vừa là bánh xe vừa là tay chân
Vừa là đao phủ vừa là tội nhân

Ta là con ma ta hút máu ta
Một kẻ mà loài người ruồng bỏ lánh xa
Phải chuốc cái tội cứ nhe răng cười mãi mãi
Và không biết mỉm cười êm ái


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Người bị chi phối (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Mặt trời đã phủ một màu đen nặng trĩu. Cũng như thế.
Ơi Vầng trăng của đời ta! Hãy phủ hãy cho trên mình bóng tối
Hãy ngủ hoặc thức tuỳ ý người dù im lặng hay âm u
Và chìm đắm hoàn toàn vào vực đen Đêm tối

Ta yêu người như vậy! Nhưng nếu em muốn hôm nay
Như một vì sao che khuất vừa trong bóng tối lộ ra
Ngao du ở nơi nào mà Sự Điên dại lô nhô
Những mũi nhọn dao găm xinh đẹp chồi ra từ cái vỏ thân em

Hãy đốt cháy con ngươi của em trong ngọn lửa của cây đèn lục lăng
Hãy đốt cháy cái ham muốn trong con mắt của những kẻ ngu đần
Tất cả ở em đối với ta là khoái lạc dù ốm yếu hay sống động

Hay là cái gì mà em muốn: đêm đen hay bình minh hồng rực
Không có một thớ thịt da nào trong thân hình run rẩy của ta
Mà không kêu lên: Ôi Belzébuth của ta mà ta thờ phụng


Tiêu đề được Vũ Đình Liên dịch là Ám ảnh.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Tâm bình minh (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Khi ánh bình minh trắng hồng hoà lẫn
Với lý tưởng gặm mòn ở con người trai tráng
Một điều huyền bí như một sự trả thù
Thiên thần xuất hiện trên con thú thoả mãn mệt nhừ

Những bầu trời trí tuệ mênh mông xanh thẳm
Với con người thất bại còn biết ước mơ và đau đớn
Bỗng mở rộng khơi sâu như vực thẳm choáng người
Hỡi nàng tiên tinh anh trong sáng của ta ơi

Như thế trên những bữa tiệc tàn cuộc truy hoan ngu xuẩn
Hình ảnh nàng thêm xinh, thêm đẹp, thêm hồng
Trước mắt ta mở to vẫn bay lượn luôn luôn

Như ánh bình minh làm tối mờ ánh nến
Hình ảnh nàng luôn luôn chiến thắng sáng ngời
Ôi! Tâm hồn rực rỡ bất tuyệt như mặt trời


Tiêu đề được Vũ Đình Liên dịch là Bình minh trí tuệ.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Cảnh mộng Paris (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Tặng Constantin Guys

I

Cái phong cảnh lạ lùng huyền ảo ấy
Mà người trần chưa bao giờ được thấy
Sớm này hình ảnh mờ mờ vắng xa
Còn làm cho lòng tôi say sưa

Giấc mơ đầy những điều kỳ ảo
Vì một sở thích ngẫu nhiên độc đáo
Tôi đã gạt ra ngoài các cảnh trong mơ
Tất cả cây cối trang trí không đều hoà

Hoạ sĩ tự hào vì tài năng lỗi lạc
Trong cái cảnh mơ kia tôi thổn thức
Cái vẻ đẹp êm đềm mà rực rỡ say sưa
Của bạc vàng, cẩm thạch với nước chan hoà

Những chiếc cầu thang, những cửa tò vò từng hàng, từng dãy
Một cái lâu đài mênh mông vĩ đại
Đầy những bể nước và những thác từ trên cao
Đổ xuống mặt váng mờ hay hoà lẫn màu nâu

Những dòng nước dài nặng nề trút xuống
Như những tấm màn thuỷ tinh lơ lửng
Chói loà như treo ngang những bức tường
Xây bằng những kim loại rỡ ràng

Không có những hàng cây mà những hàng cột dựng
Xung quanh những hồ ao yên lặng
Mà những nàng tiên khổng lồ đẹp đẽ của thuỷ cung
Như những mỹ nhân nhìn xuống soi gương

Những dải nước xanh tuôn ra dào dạt
Giữa những đôi bờ màu hồng tươi hay xanh nhạt
Trên hàng triệu hàng triệu dặm dài
Cho đến tận cuối tận cùng vũ trụ xa xôi

Những hòn ngọc quý chưa ai trông thấy
Những đợt sóng thần tiên nổi dậy
Những tấm gương mênh mông chói ánh hào quang
Say mê những cảnh tuyệt vời phản chiếu trong gương

Yên lặng thiên nhiên giữa cảnh vật
Những dòng sông Hằng trôi lên đỉnh trời cao ngất
Đổ tất cả những báu vật rỡ ràng
Vào những vực thẳm đầy kim cương

Kiến trúc sư những cảnh thần tiên tôi mơ tưởng
Tôi bắt tuỳ theo ý tôi muốn
Cả một đại dương ngoan ngoãn chảy qua
Một cái đường hầm đầy ngọc quý đá hoa

Với tất cả cả màu đen nữa
Cũng được chuốt được trau sáng ngời rực rỡ
Và nước đẹp đóng khung cái quang vinh
Của nước trong những ánh hào quang kết tinh

Không một ngôi sao, không một chút ánh sáng
Của mặt trời dù dưới chân trời đã lặn
Để chiếu sáng vào những cảnh kỳ ảo thần tiên
Chỉ có ánh sáng toả ra từ một ngọn lửa rừng

Của cảnh vật và trên những kỳ quan chuyển động ấy
Bao trùm (ôi điều mới lạ gớm ghê kỳ quái
Chẳng cho tai mà chỉ riêng cho mắt say sưa)
Một cái yên lặng mênh mông, yên lặng thiên thu

II

Khi mở đôi mắt còn tràn đầy ánh lửa
Tôi lại thấy cái túp lều tồi tàn ghê sợ
Và lại thấy như đâm sâu vào lòng
Cái mũi nhọn sắc của lo âu ngày thường

Chiếc đồng hồ với những giọng bi thảm âm u
Dõng dạc phũ phàng điểm đung đưa
Và cả bầu trời rót bóng đêm kinh khủng
Trên cuộc đời buồn rầu chết cóng


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

“Tôi vẫn không quên bên cạnh thành phố...” (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Tôi vẫn không quên bên cạnh thành phố
Cái nhà màu trắng nhỏ nhưng mà êm ả
Nàng Pomone thạch cao và nàng Vénus cổ xưa
Dấu những chân tay trần trong một lùm cây nhỏ xác xơ
Và mặt trời buổi chiều rực rỡ và chan hoà ánh sáng
Đằng sau mảnh kính làm vỡ tan tia nắng
Như một con mắt lớn mở rộng trên bầu trời tò mò
Ngắm những bữa cơm chiều dài và yên lặng như tờ
Trải rộng những ánh dịu êm như ánh nến
Trên những tấm màn Serge và chiếc khăn bàn thanh đạm


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Những con cú (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Dưới những lùm cây không đèn che chở
Những con cú đậu thành hàng
Như những vị thần xa lạ
Dọi đôi mắt đỏ ngầu tư lự mơ màng

Không động đậy chúng cứ đứng yên như thế
Cho đến cái giờ phảng phất u buồn
Khi đẩy lùi mặt trời đã xế
Đêm tối tiến lên bao phủ không gian

Dáng điệu chúng bảo người hiền rằng
Phải biết trong cõi đời này sợ và xa lánh
Cái huyên náo và cái di chuyển

Kẻ nào say mê một bóng người qua đàng
Một hình tội luôn luôn phải chịu đựng
Vì đã muốn đổi thay chỗ đứng


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Cái thùng thứ sáu (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Oán thù là cái thùng của những nàng Danaïdes xanh xao
Rửa hận cuồng điên, hai cánh tay đỏ ngầu và gân guốc
Đã đổ không biết bao nhiêu trong cái vực đêm tối thẳm sâu
Những thùng đầy nước mắt và máu đào người chết

Quỷ ác khoét những lỗ vô hình trong đáy vực
Mà cả ngàn đời mồ hôi cố gắng tuột trôi
Dù có làm sống lại những kẻ đã chết rồi
Để hành hạ nữa những nạn nhân kia cũng vô ích

Thù oán như anh chàng nghiện rượu trong quán hàng
Càng nốc bao nhiêu lại càng thêm thèm khát
Thèm khát mọc ra như con rắn bảy đầu đầm Lerne

Nhưng những người nghiện có thể phải đầu hàng
Còn số phận của oán thù thì thật là khốn kiếp
Chẳng bao giờ có thể lăn quay say tít dưới gầm bàn


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Những thay hình đổi dạng của con ma hút máu (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Người phụ nữ ấy từ cái miệng thắm như quả dâu hồng
Ưỡn ẹo thân hình như con rắn nằm trên than lửa
Siết đôi vú trên miếng sắt cứng cho ngực căng phồng
Rót ra những lời này đầy những mùi hương xạ:

“Ta ta có đôi mắt ướt và ta biết cái nghệ thuật nhiệm màu
Làm trên một chiếc gương sâu cả lương tri loài người tiêu tán
Trên ngực ta chiến thắng ta lau ráo hết cả lệ đau
Ta làm cho cụ già cười cái cười của trẻ thơ ngơ ngẩn
Ta thay cả cho đôi mắt ai được thấy ta trần truồng
Mặt trăng, mặt trời, tất cả các vì sao trong đêm sâu thẳm
Hỡi nhà bác học thân yêu về khoái lạc ta tìm thấy
Đến nỗi khi ta ghì một người trong cánh tay ta ghê sợ
Hay ta để mình ta tha hồ cho người cắn người hôn
Cái mình ta vừa e dè vừa táo bạo, vừa yếu mềm vừa vạm vỡ
Thì trên giường trên nệm này cũng rùng mình khoái lạc mê hồn
Thiên thần bất lực cũng vì ta sẵn sàng xuống địa ngục!”

Khi nàng đã hút hết tuỷ trong xương tôi
Và lả lướt say mê về phía nàng tôi quay mặt
Để trả ơn nàng một cái hôn tình thì chao ôi
Tôi chỉ thấy một cái bao nhầy nhụa đầy những mủ
Tôi nhắm nghiền đôi mắt run sợ, lạnh toát người
Nhưng khi mở đôi mắt ra dưới ánh sáng trời rực rỡ
Thì bên cạnh tôi không còn là cái hình người lớn mạnh kia
Như đã tích trữ cả một cái bao to máu ứ
Mà tôi lại thấy rung rinh những ống xương người gớm ghê
Rên rỉ với tiếng rên một cái cần hướng gió
Hay một cái biển hàng treo vào một cái gọng sắt trước hè
Mà gió thổi lắt lay trong những đêm đông lạnh giá


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

“Một đêm tôi nằm bên một ả Do Thái tởm ghê...” (Charles Baudelaire): Bản dịch của Vũ Đình Liên

Một đêm tôi nằm bên một ả Do Thái tởm ghê
Như một cái xác nằm dài bên một cái xác
Tôi bỗng nghĩ bên cạnh cái thân người đem bán kia
Đến cái sắc đẹp buồn mà lòng tôi từ khước

Tôi nghĩ đến nhan sắc của nàng mà trời sinh đường bệ
Cái khoé mắt vừa sắc sảo vừa duyên dáng lẳng lơ
Mớ tóc như một vành mũ toả hương thơm thấm thía
Mà kỷ niệm êm đềm khêu gợi những say sưa

Và có lẽ tôi đã nhiệt nồng hơn cả thân nàng cao quý
Từ hai bàn chân xinh mát đến mớ tóc đen dày
Và trải trên người nàng những âu yếm mơn trớn mê say

Nếu một buổi chiều kia nàng để cho một giọt lệ
Hỡi nữ hoàng của các nàng độc ác, một giọt lệ dễ dàng
Làm mờ đi một chút thôi đôi mắt nàng rực rỡ, lạnh lùng


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

Trang trong tổng số 14 trang (138 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: