Trang trong tổng số 2 trang (18 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Gửi bởi hongha83 ngày 28/05/2012 10:16
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 06/10/2023 10:58
Chú kiến nhỏ ngủ giữa bầy con rối
Hỡi gió ơi, đừng cuốn chú đi xa
Khi khác thì gió thổi được mà!
Đầu tí xíu, mệt nhoài, kiến gối vào hạt cát
Bóng kiến cỏn con cũng gối cùng
Đánh thức nó dậy bằng ngọn cỏ!
Nhưng tốt hơn, nếu chúng mình về
Trời kéo mây về, mây đen xám gớm ghê
Chú kiến nhỏ ngủ giữa bầy con rối
Và, trời ơi, một giọt mưa rào rơi xuống cánh tay tôi!
Gửi bởi hongha83 ngày 28/05/2012 09:31
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 06/10/2023 11:17
Nếu Chúa thiêng liêng là một học trò
Và suốt ngày đêm Chúa viết
Thì cũng chẳng thể nào viết hết
Rằng người nghèo phải khổ biết bao nhiêu
Kẻ nghèo vốn là nghèo nhất
Lạnh thấu xương giữa lúc đông về
Nóng cháy da những ngày nắng hạ
Buồn mênh mông trôi những đồng quê
Những ngày thường phải làm quần quật
Thứ bày đợi chờ thì khốn khó đoạ đày
Nếu muốn vui - một chút thôi - chủ nhật
Là thứ hai sẽ làm cụt hứng ngay
Dù trong lòng có những con bồ câu đẹp nhất
Óng ánh lông, ca hát rất hay
Nhưng cuối cùng hoá đại bàng phần phật
Sẽ xử phân cả lũ quạ ngày
Gửi bởi hongha83 ngày 28/05/2012 09:05
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 06/10/2023 10:48
Những âm điệu từ dương cầm tuôn chảy
Như từ trà thơm hơi nóng bay lên
Ngây ngất về vuốt mặt tôi run rẩy
Trăm cuộc sống về đuổi đời tôi trong tim
Giọng Mác-ta văng vẳng ở bên
Sao mờ ảo, giọng nàng xưa không thế
Vật kỷ niệm từ nàng tôi không mang gì hết
Nhìn lặng cây đàn đôi mắt tôi trầm ngâm
Trước mắt tôi đôi môi nàng run run
Tôi đã đi xa, đi xa biết mấy
Những kỷ niệm đang cùng nhau trỗi dậy
Kỷ niệm từ nàng ôi mãnh liệt, vì sao?
Tôi phải đi đâu? Xa xôi chẳng đỡ đau
Những âm điệu từ dương cầm tuôn chảy
Như từ trà thơm hơi nóng bay lên
Gửi bởi Miên ngày 12/04/2007 18:00
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 06/10/2023 11:16
Đời tôi không mẹ cũng không cha
Tổ quốc cũng không, chẳng Chúa thờ,
Không nôi, không mảnh khăn che mặt
Thiếu cả ái tình, thiếu thiết tha
Ba ngày ròng rã tôi không ăn
Không ít, không nhiều, dạ trối trăn
Hai mươi năm trọn đời tôi đó,
Tôi bán cho đời hai mươi năm
Nếu chẳng cần cho chỉ một ai
Thì quỷ sẽ mua tháng năm này,
Với trái tim trong tôi trỗi dậy
Nếu cần, chẳng sợ chuyện giết người.
Họ sẽ bắt tôi và treo cổ
Rồi chôn xuống đất mẹ thương thân
Cỏ mang Thần chết về xanh mộ
Trên trái tim tôi đẹp tuyệt trần.
Gửi bởi Miên ngày 12/04/2007 17:58
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 06/10/2023 11:15
Đặt tay em nhè nhẹ
Lên vừng trán của anh
Em ơi em, âu yếm
Như anh đặt tay mình!
Thân anh, em gìn giữ
Như kẻ sắp lìa đời!
Giữ đời anh như thể
Chính đời em, em ơi!
Hãy yêu em, em hỡi
Như chuyện đẹp nhất đời
Và tim anh như thể
Chính tim mình, em ơi!
Gửi bởi Miên ngày 12/04/2007 17:57
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 06/10/2023 11:18
Thành thợ làm vườn tôi chăm cây
Dậy với bình minh mỗi sớm ngày
Không gì rầy bận tim tôi nổi
Ngoài nhành hoa ghép của tôi đây.
Mỗi nhành hoa ghép quý của tôi
Tôi mến tôi thương như cuộc đời
Lá han dù mọc từ nhành ấy
Vẫn là hoa thực của riêng tôi.
Tôi uống sữa ngon và hút thuốc
Tin lành tôi giữ thật trắng trong
Không gì rầy bận tim tôi nổi
Thân tôi, tôi cũng sẽ đem trồng.
Cần lắm ai ơi chút việc này
Mặt trời mọc lặn ở đông tây
Cho dù trái đất tan đi nữa
Hãy có trên mồ hoa cỏ cây.
Gửi bởi Miên ngày 12/04/2007 17:55
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 06/10/2023 10:56
Đã một tuần, tôi thầm nhớ mẹ
Chỉ nhớ Người, tôi cứ nhớ hoài
Hình ảnh bà âm thầm, đi nhẹ
Lên gác trên giặt giũ cho ai.
Tôi thuở ấy vẫn còn thơ dại
Cứ thét gào, hờn dỗi mẹ thôi
Quần với áo, mẹ ơi, bỏ lại!
Mang con lên gác với, con chơi!
Bà cứ đi, lặng im chăng áo
Chẳng mắng tôi, cũng chẳng nhìn tôi.
Quần áo sạch thơm đang khô ráo
Bay lên cao rồi đậu lại dây phơi.
Biết thế chẳng hờn nhưng giờ đã muộn,
Giờ mới hiểu Người vĩ đại chừng nào -
Mái tóc mẹ xưa trên trời bay lượn
Pha màu xanh cho trời thẳm xanh màu.
Gửi bởi Miên ngày 12/04/2007 17:45
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 06/10/2023 10:50
1.
Anh ngồi đây trên đá tường sáng loé.
Gió nhẹ, hây hây
Của mùa hè trẻ, như mùi thơm
Bữa tối êm, bay
Và tập dần cho con tim im lặng
Cũng không khó lắm.
Mọi việc xa rồi đang tụ về đây
Đầu cúi rồi và hai cánh tay
cũng thõng xuống.
Anh nhìn bờm núi
Mọi cánh lá long lanh
Vừng sáng trán em
Không một bóng ai đi lại trên đường
Anh nhìn thấy gió
Đang phân phất cánh váy em nhè nhẹ
Và dưới những lùm cây mảnh giẻ
Thổi tóc em bay về trước dịu dàng.
Ngực em căng tròn gió cũng nhẹ rung.
Như trong lòng con suối trong đang chẩy
Một lần nữa mắt anh lại thấy
Đang nở trên đá trắng mịn tròn
Trên răng em: một nụ cười tiên.
2.
Ôi anh yêu em nhiều lắm
Người làm nỗi cô đơn
Đang thủ đoạn
Trong những mạch ngầm sâu nhất của con tim
Cũng phải cất lời,
Và phải cất lời mọi thứ, em ơi!
Như dòng thác tự lìa tiếng gầm riêng của nó
Em lìa anh rồi nhẹ chạy xa anh
Để thân anh giữa những đỉnh đời mình
Kêu thương, gào khóc
Vật vã trên trời và trên mặt đất
Rằng anh say em
Ôi, hỡi em dịu ngọt, phũ phàng!
3.
Anh yêu em như đứa con yêu mẹ của mình,
Như hang lặng yêu chiều sâu thăm thẳm
Như những căn phòng yêu thiết tha ánh sáng
Như lửa với lòng, thể xác với bình yên
Anh yêu em như người ở thế gian
Yêu cuộc sống tận đến ngày phải chết.
Lời, dáng, nụ cười em một mình anh giữ hết
Như đất này giữ mọi vật rơi
Như a-xít khắc sâu vào sắt thép em ơi
Anh khắc em vào hồn mình mãi mãi.
Ôi hỡi em, hỡi em, người con gái,
Trong thân này mọi bản chất là em.
Mọi giây phút đều ồn ào biến mất
Song chỉ em là còn lại lòng anh.
Những vì sao mọc rồi lại tắt
Nhưng em mãi dừng trong ánh mắt anh.
Hương vị thơm của em
Như lặng thầm ở trong hang tối
Nguội lạnh rồi thơ thẩn ở trong anh
Trên cốc nước trong có hình bàn tay em
Cùng những mạch ly ty thủa trước
Đang hiện lên - hiện lên mồn một.
4.
Ôi thân anh là vật chất gì
Mà ánh mắt em cắt xuyên biến đổi
Hỏi trí tuệ nào, tâm hồn nào cho nổi
Anh đi vào mọi chốn của thân em!?
Như chân lý thấm sâu vào não óc,
Trên thân em, anh được chìm mình vào mọi điều bí mật!
Những vòng máu của em, như những khóm hoa hồng
Đang run lên không nghỉ
Nó vĩnh viễn mang dòng máu chẩy
Cho mặt em nở rộ tình yêu
Cho dạ con em trổ quả mỹ miều.
Đất xúc cảm của lòng em đang được
thật nhiều rễ nhỏ đan thêu
Thanh nhã đường thêu dệt những nút đều
Rồi mở nút cho mọi tế bào
Trong thân em ngưng tụ nhiều thơm ngọt
Và những tế bào của phổi em tuyệt đẹp
Đang thầm thì danh vọng của riêng mình.
Mọi vật chất đang hân hoan chuyển động
Trong thân em ở những mạch ngầm
Đến sỏi đá cũng giầu như cuộc sống
ở mọi giếng ngầm trong thân thể của em!
Những đồi sóng đang dâng lên dồn dập,
Những vì sao đang run rẩy trong em,
Những nhà máy và những hồ chuyển động,
Triệu ngàn động vật reo kêu,
Sâu gián,
Rong rêu
Gian tà và lương thiện;
Mặt trời chiếu ánh sáng đêm đen xám đượm buồn
Đang thơ thẩn ở trong em
Vô ý thức,
Một cuộc đời vĩnh viễn.
5.
Như máu chảy đã sạm đen đông lại,
Rơi xuống chân em tất cả những từ này
Cuộc sống nói ngọng
Chỉ luật pháp là còn trong sáng thôi.
Nhưng trong anh mọi tế bào chăm chỉ
Đang hồi phục lại cuộc đời
Ngày lại ngày chúng đang chuẩn bị
Cho một giờ im tiếng tắt hơi.
Nhưng đến đó tất cả còn kêu thét
Người anh cần giữa hai ngàn triệu
Dịu ngọt, êm đềm, độc nhất là em!
Em là nôi, là mộ, là giường
Hãy đón anh vào trong em!
Trời lúc bình minh sao cao đến thế!
Hàng đàn sao trên ấy long lanh
Mắt anh đau vì ánh sáng quá chừng
Mình đã chết rồi- anh thầm nghĩ - hay chăng?
Còn nghe thấy trong ngực anh vẫn đập
Rền rĩ, đều đều tiếng của con tim.
6.
Bài ca phụ hoạ
(Con tàu đưa anh, anh đi theo em
Có lẽ hôm nay anh gặp được em mình
Có lẽ nguội đi, khuôn mặt anh bừng lửa
Có lẽ em sẽ bảo anh nhè nhẹ:
Nước ấm chảy rồi, anh đi tắm đi!
Khăn mềm đây, anh lau người đi!
Thịt đã chín anh ăn cho đỡ đói!
Nơi em ngủ đó là giường anh đấy!)
Trang trong tổng số 2 trang (18 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]