Trang trong tổng số 2 trang (18 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Anh học trò đau khổ (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Đầy trước mắt là một vùng trống trải
Lòng đau nhiều trong ánh mắt trong veo
Thật đáng thương anh học trò nghèo.

Buổi tối hương thơm có cái hôn phảng phất
Những cánh hoa hồng với gió đang bay
Quanh nõn hoa hồng thơm toả ngất ngây.

Anh rất muốn chạy ra ngoài một chút
Chết lặng thầm trong những cái hôn say
Với một người nào đấy, hôm nay.

Nằm vạ vật trên đá đường thanh thản
Và đợi hoài vì chẳng có gì vui
Đợi liên miên như không có tháng ngày.

Hoặc băng mình vào một đêm vĩnh viễn
Giỡn với gió trăng trong trắng, đẹp tươi
Rồi êm êm kể chuyện cuộc đời.

Đang khao khát đợi ngoài kia nữ thần cuộc sống
Để đặt thêm vết thương nữa còn cháy bỏng
Lên đôi môi còn trẻ say đời.

Nhưng vô ích, anh học trò không thể nào hôn được
Và không thể đi vì đang vẫy ngày mai
(Thế là ước mơ lại chết lặng đi rồi!).

Trước mắt anh vẫn một vùng trống trải
Đầy những đau buồn trong ánh mắt trong veo
Thật khổ thân anh học trò nghèo!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Anh đợi em (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Anh đợi em anh, cỏ đọng sương
Cây lớn, tán to cũng đợi cùng
Anh buồn, thỉnh thoảng run lên lạnh
Đêm đến một thân sợ quá chừng

Nếu em đến, quanh mình dịu lại
Mọi thứ đều im nhẹ, rất êm
Hai đứa cùng nghe khúc nhạc đời bí mật
Trái tim ca trên môi của chúng mình

Rồi đôi lứa sẽ nhẹ nhàng tươi thắm
Cháy giữa đời thơm ngát mùi hương
Dìu dịu êm, em ơi, nhẹ nhõm
Đôi ta tan vào với vô cùng


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Bài thơ đơn giản (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Khi tất cả đã tối đến, đứt đoạn
Chung quanh mình trời cũng xám rồi
Anh muốn nhìn đôi mắt em, em ơi!
Khi gặp em anh chỉ nhìn đôi mắt
Và muốn hôn mạnh dạn tay em
Anh muốn hôn, nhưng khi ở bên em
Anh biết rằng sẽ không hôn tay em, em ạ


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Món quà lớn tặng em (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Anh tặng cho em viên kim cương lớn
Đeo lên cổ mình, em hãy ngắm xem
Trên trái tim em, ở giữa ngực đập rền
Em sẽ thấy: nó sáng như than lửa!

Từ ánh mắt mình anh sẽ dệt hoa cho mái tóc em, em nhé
Anh đến với em như đến với nữ thần
Đường em đi anh trải lụa, thơ ngân
Chớ đi em nghe, nỗi buồn nhiều lắm!

Nếu em khát, rượu ngon anh cho uống
Nhưng anh pha đôi giọt lệ thảm buồn
Nếu em thấy có vị gì đăng đắng
Cũng cứ uống vào như uống giọt mưa tuôn

Nếu em lạnh tấm chăn lòng anh đắp
Đôi vai em anh phủ kín nhung tơ
Nếu em đói cho em dù não óc
Em ở bên anh không thiếu thốn bao giờ

Nếu một lần tấm thân em đã mệt
Ngả lòng anh: giường êm nhất trên đời
Và em sẽ cần một lần gìn giữ
Hãy nhận vòng tay anh, em ơi!

Em nhận lấy và làm gì cũng được
Chỉ xin đừng độc ác với lòng anh
Em không đến cũng của em tất cả
Dù yếu đuối bao nhiêu anh cũng không đòi lại cho mình


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Con người đã mệt (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Trên cánh đồng một vài người nông dân nghiêm nghị
Đang trên đường về, lặng lẽ, âm thầm
Nằm bên nhau: tôi với dòng sông
Những ngokn cỏ non dưới tim tôi đang ngủ

Dòng sông lặng im, bình thản vô cùng
Khốn khổ, buồn đau trong tôi đã biến thành sương giọt:
Chẳng phải nhà thơ, đàn ông, anh em hay một người Hung
Đang nằm đây chỉ một người đã mệt

Buổi tối toả hương thanh bình đây đó
Từ bánh mì thơm, tôi là một mẩu thôi
Trời cũng ngủ êm, trên dòng sông Maros
Và trên trán tôi, lóng lánh sao trời


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Ad Sidera (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Mẹ đã ở cõi vô cùng xa thẳm
Buổi tối nghèo không dằn vặt nữa rồi
Mặt không tái khi bánh mì lại hết
Đứa con bán báo rong phải rao đến đứt hơi

Ôi, hỡi mẹ - cõi vô cùng xa thẳm
Đôi mắt người không nhìn nữa đứa con
Mẹ chớ thấy nỗi khổ đau vật vã
Đã làm con cân não hao mòn

Đời chẳng đáng mẩu bánh mì mẹ ạ
Nhưng con tin và sống bởi ngày mai
Giọng con trẻ đừng vì tiền phải thét
Hãy biết khóc than khi mẹ chúng qua đời

Và Đồng tiền
Đừng xéo lên đau khổ của con Người!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Bị máy nghiến (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Máy cướp anh đi, máu anh vọt chảy
Trắng nhợt đầu anh rơi bịch xuống sàn
(Anh đã ra đi với ma với quỷ)
Họ đặt xác anh lên đá lạnh ngoài sân

Đêm tối trên bàn tay anh trở thành vĩnh viễn!
Ghen tị nhìn anh những khuôn mặt nhợt thảm thê
Trong tay họ cuộc chiến còn tiếp diễn:
Nhiều miệng trẻ chờ mẩu bánh của cha về

Ồn ào bỗng, một phút thôi, lặng xuống
Một tiếng thở dài đầy nước mắt bay xa
Hai đứa con thơ đói dậy, khóc la

Máy lại nổ và ầm ầm lại chạy
Tất cả lại đi như chẳng xảy ra gì
Trên trái đất này người còn đủ, hề chi!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Ông tổ của tôi (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

(Viết cho Szigethy Vilmosnak)

Ông tổ của tôi về trong giấc mơ
Khoác áo choàng phai, trên lưng ngựa trắng
Không chút điểm trang, quần áo đơn sơ
Trong ánh mắt lửa tổ tiên rực sáng

Mái tóc dài nâu như màu đất
Quen trận mạc tay ông chai sắt
Trăm cái chết hùng trong ánh mắt thẳm sâu
Cánh đại bàng bay phần phật trên đầu

Khuôn mặt đồng hun như buổi tối trầm tư
Có lẽ ông chưa nhoẻn miệng bao giờ
Những mạch máu căng vằn trên cổ
Ngực hiên ngang như một vùng núi lửa

Ông xuống ngựa - một ông vua chinh chiến
Hơi nhếch mép và không thành tiếng
Ông nhìn tôi, thẳng vào mắt, cầm tay
Như cha với con buồn thầm lặng, hôm nay


8-1922

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Gửi chị Jocó (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Tôi mơ ước thành người giàu có
Để một lần ăn ngỗng rán ngon
Mặc áo đẹp đi đây đi đó
Có 5 phô rinh mua bánh mỳ giòn

Miệng mút kẹo tôi khoe áo, mũ
Dù gặp ai tôi cũng muốn khoe
Cho mọi người thấy tôi đều nghĩ
Thằng Anti sung sướng, bảnh ghê!

Nhưng chỉ nghĩ cũng không dám nữa
Nên niềm vui cụt hứng thoáng qua
Và những điều ước mong chẳng có
Đời tôi chưa hạnh phúc bao giờ


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Con người cất tiếng (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Xưa có một người. Đi, đứng, nhìn quanh
Rồi cất tiếng: ta là cây lê dại
Rễ hoá đất này, tán hoá trời xanh
Thân của nó thành không gian cao vợi
Và sâu kiến ăn lê dại
Có chim muông và sao đói ăn cùng

Người tiếp bước đi, dừng lại, nhìn quanh
Rồi cất tiếng: ta là than, là sắt
Và trong những xưởng ầm ầm nấu gang luyện thép
Ném vào lửa những núi đồi cao ngất
Tạo những con tàu thon thả, tốc hành
Gầm thi với đời: cái tử, cái sinh
Người cất tiếng, nói, dừng rồi đi mất
Chỉ không nói rằng ta chính là người


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

Trang trong tổng số 2 trang (18 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: