Trang trong tổng số 6 trang (58 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

“Tranh luận hăng say chẳng chút ngừng...” (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Tranh luận hăng say chẳng chút ngừng
Tay nàng tôi nắm, bỗng rưng rưng
Vô tình nghịch ngợm bàn tay ấy
Đặt nụ hôn nồng... thật quá chừng!

Chẳng thốt lời yêu đến dại khờ
Chẳng quên thế giới, chẳng mộng mơ
Nhưng hôn từng ngón tay xinh nhỏ
Tôi khẽ thầm thì tựa trẻ thơ:

    ”Này cô Quạ nhỏ
     Nấu bát cháo ngon
     Chăm chút đàn con
     Đứa này phần nhé

     Đứa này cũng có
     Đứa này cũng cho
     Riêng đứa này thôi:
     Không cho cháo nhỏ!

     Vì lười, vì bé
     Chẳng gánh nước đâu
     Chẳng chẻ củi đâu
     Cháo nằm trên kệ
     Trong bát sành nâu.

     Vù vù... bay mất
     Sang tay bên này!“

Bừng tỉnh cơn say, lòng bối rối
Ngẩng đầu chẳng dám, ngại ngùng thay
Ngước nhìn: em khẽ cười âu yếm
Như chính môi Người... cũng mỉm cười đây.


Ảnh đại diện

Tình yêu phố thị (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Ta sánh bước dưới vòm tầng bồ đề,
Lối công viên vương dấu tích lê thê,
Mẩu thuốc, vỏ tầng, giấy rơi chân bước, -
Nào có nghĩa gì khi mình chung đôi?

Qua làn khói đêm huyền hồ bóng tối,
Mắt người qua như ánh ngọc rạng ngời,
Đầu thuốc lá rực hồng như ruby đỏ,
Sương trên cành lấp lánh tựa sao rơi...

Chao ôi bấy nhiêu vẻ đẹp diệu kỳ,
Vây quanh ta giữa thế gian sầu bi,
Chỉ cần ngắm nhìn cuộc đời bình dị,
Bằng đôi mắt của kẻ si tình đi.


Ảnh đại diện

“Ôi, sạch sẽ, ấm nồng và đáng quý...” (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Ôi, sạch sẽ, ấm nồng và đáng quý,
Chim én xinh khéo kết tổ nuôi con!
Mẹ ngắm nhìn, thốt lời khen mĩ nhĩ;
Cha nghiêm trang giảng giải đạo ôn tồn:
Nào cần mẫn, nào kiên trì, kỹ nghệ...
Lũ trẻ con vừa ngoáy mũi, vừa mê,
Xúm xít lại, thì thầm vui quá thể.

Nhưng bấy giờ, ai đó bảo cho hay:
Rằng cấu thành nên cái tổ ấm này
Chẳng có gì ngoài bùn dơ, đất bẩn.
Thưa các ngài, hẳn bài học rõ thay!


Ảnh đại diện

Bài thơ về bé “Gaga” (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Rona nghe chuyện này
Về đứa bé “Gaga”:
Mẹ bảo: “Ngủ đi nhé”
Bé đáp: “Chẳng nằm nhà!”

Thế là mẹ giận quá
Cho “Ngâu” bắt bé đi.
Rona hãy nhớ kỹ
Đừng thức muộn làm chi.

Nếu cháu dậy quá sớm
Hay thao thức canh dài
Ta gọi “Ngâu” khổng lồ
Bắt Rona đi ngay!


Ảnh đại diện

“Tôi nhớ ngôi nhà cổ...” (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Tôi nhớ ngôi nhà cổ,
Phố lặng lẽ, trầm ngâm.
Vườn nhỏ xinh, ấm áp,
Sân rộng, vắng dấu chân.


Ảnh đại diện

“Lặng đi nhé, những sóng lòng điên đảo...” (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Lặng đi nhé, những sóng lòng điên đảo,
Ngủ yên đi, tim vô vọng héo mòn.
Mặc năm tháng cứ trôi dài buồn bã,
Trong sầu u, ngày tháng chẳng còn tròn.

Chỉ một niềm riêng tôi hằng ấp ủ, -
Mai này đây, em sẽ nảy mầm xanh.
Đứa trẻ ra đời mang hình bóng mẹ,
Mắt như sao trời, thăm thẳm long lanh.

Tôi giao phó đời mình cho đứa trẻ, -
Chuyện mai sau, mặc số phận an bài:
Hoặc đôi tay nhỏ bẻ đời tôi gãy,
Như đồ chơi thường, chẳng tiếc chi ai.

Hay cũng chính đôi tay mềm nhỏ ấy,
Sẽ vỗ về, sưởi ấm trái tim tôi.
Mảnh hồn mồ côi, bao năm lạnh lẽo,
Được hồi sinh, từ hơi ấm con người.


Ảnh đại diện

Thơ thủ vĩ đa tầng (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Anna khéo quá đi thôi,
Nỡ ngơ ngác chẳng hay tôi si tình.
Nỗi lòng chẳng tiếng rên thinh,
Anh trao tiếng hát hiển vinh chúc mừng!


Ảnh đại diện

“Đêm tháng Năm trong, ấm áp nồng nàn...” (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Đêm tháng Năm trong, ấm áp nồng nàn,
Giữa cỏ cây đom đóm vờn thắp lửa.
Tuyệt diệu thay trời dát vàng rực rỡ,
Ngàn ánh sao run rẩy sắc lung linh.
Chính giờ đây hồn mở rộng tâm tình,
Đôi cánh trắng đã nhàu vì sương gió,
Vỗ tự do, bay về miền đâu đó,
Xứ thần tiên, mộng mị phủ giăng màn.


Ảnh đại diện

“Cây bạch dương màu trắng...” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Đỗ Hà

Cây bạch dương trắng
Dưới cửa sổ tôi
Tuyết phủ kín rồi
Như là dát bạc.

Trên cành bông xốp
Viền tuyết trắng ngần
Nở bừng những chùm
Tua rua trắng muốt.

Bạch dương đứng lặng
Trong giấc ngủ yên
Tuyết sáng bừng lên
Trong ánh lửa vàng.

Bình minh lười biếng
Dạo bước quanh vườn
Lại rắc lên cành
Thêm làn bạc mới.


Ảnh đại diện

“Anh thật buồn khi ngắm nhìn em...” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Đỗ Hà

Buồn thay khi phải ngắm nhìn em,
Xót xa, thương hại biết bao niềm!
Tháng Chín với mình còn chi nữa?
Ngoài sắc liễu tàn rủ bóng đêm.

Môi người lạ lẫm đã mang đi,
Hơi ấm, run run nhịp xuân thì.
Ngỡ như mưa bụi rơi lất phất,
Từ cõi lòng ta chết đôi khi.

Nhưng thôi! Ta chẳng ngại ngần đâu,
Niềm vui khe khẽ đã bắt cầu.
Bởi chưng đâu còn gì sót lại,
Ngoài mục nát vàng và ướt sâu.

Bởi chính thân ta chẳng giữ mình,
Cho đời yên ả, nụ cười xinh.
Đường đi sao quá chừng ít ỏi,
Lỗi lầm sao quá đỗi linh tinh.

Đời thật nực cười, chuyện hợp tan,
Xưa nay vẫn thế, lệ đôi hàng.
Vườn hoang rải rác như mồ mả,
Xương trắng bạch dương rụng điêu tàn.

Rồi ta cũng héo, cũng tàn phai,
Như khách qua vườn, một sớm mai.
Đông giá làm gì hoa nở được,
Thì buồn chi nữa chuyện hoa cài.


Trang trong tổng số 6 trang (58 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: