Trang trong tổng số 17 trang (167 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [7] [8] [9] [10] [11] [12] [13] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Tặng Lora (Yavorov Peyo): Bản dịch của Xuân Diệu

Hồn tôi tất cả là lời than và tất cả là tiếng gọi
Tôi là một con chim đang vút bay lên
Thế mà hồn tôi nó bị trúng mũi tên
Bị tử thương vì tình ái
Hồn tôi tất cả là lời than và tất cả là tiếng gọi
Nghĩa là gì: gặp nhau với bỏ nhau?
Tôi nói cho các anh nghe, đây địa ngục với khổ đau
Và tình yêu trong đau khổ

Những ảo mộng thì gần, nhưng con đường thì xa tắp
Lòng say mê sống luôn ngạc nhiên và mỉm cười
Ngây thơ chẳng biết gì, chỉ có tuổi xanh hau háu
Xác thịt nồng nàn và bóng mơ huyền ảo...
Những ảo mộng thì gần, nhưng con đường thì xa tắp
Bởi vì nàng ở đó, giưa hào quang, trước mắt tôi
Nàng ở đó kia, nhưng không nghe thấy kẻ gọi mình và than thở
Nàng, xác thịt và bóng mơ huyền ảo


Ảnh đại diện

Tổ quốc (Yavorov Peyo): Bản dịch của Xuân Diệu

Ôi! Tôi yêu người, Tổ quốc ơi, và trông thấy người đau
Một nỗi khổ dày vò tôi độc địa
Tôi khom lưng dưới một sự đoạ đày gấp bội
Và tôi kéo lê những xiềng xích người mang

Nhưng người là ai? Một miếng đất xa xăm?
Đất của thung lũng kia, hay là đồi nọ?
Nằm vô giác dưới mưa tuôn sét bổ
Nay dân cư ngày mai lại dân cư?

Người ở đây, Tổ quốc ơi, người ở nơi nào?
Có phải là giữa bầy tản mát
Dê và sói tận chân trời ngút mắt
Không thể nào đếm được, bị gió đuổi lang thang?

Người có phải là lời của mẹ
Tiếng nói đầu tiên mơn trớn lỗ tai tôi
Có phải là tinh tuý không phai
Của lời nói, của cuộc đời mới mãi?

Vâng, tinh chất ấy ở nơi tôi, trong đó
Quá khứ khứ rỉ rên như tiếng vọng âm thầm
Và tương lai trong đó như tiếng gọi xa xăm
Thầm thì bên tai những mộng mơ man mác

Và người ở trong tôi, hỡi người, ôi Tổ quốc!
Và người là của tôi: niềm vui cũng là nỗi thương đau
Bởi vai tôi oằn dưới một gánh nặng ngược nhau
Và người là của tôi - là sự mênh mông của chính tôi trong vô tận


Ảnh đại diện

Chiếc nhẫn (Hanchev Veselin): Bản dịch của Xuân Diệu

Vì em đã tới với anh lặng lẽ
Mà bước chân như sấm dội trong anh
Vì những gì em đã cho anh mà không lấy lại
Vì em đã dung thứ cho anh tồn tại với em và không tồn tại với em
Vì những chữ, tiếng mà đôi lúc em giữ lại
Vì những âu yếm mà em không giữ lại bao giờ
Vì sức mạnh mà em đã rót trong anh
Trong khi bản thân em không được bao nhiêu sức
Vì em đã lấy tên anh đặt cho mọi giờ khắc của em
Ở những giờ vui cũng như ở những giờ buồn

Đáng lẽ lồng chiếc nhẫn vào ngón tay em mảnh khảnh
Anh xin đặt nó lên môi anh nóng bỏng


Ảnh đại diện

Những bức thư tốt lành (Petrov Valeri): Bản dịch của Xuân Diệu

Nó đã khơi lên bao nỗi vui
Cái thư với những tin lành tốt
Tôi nhìn dấu đóng trên phong bì
Và tính bao ngày thư đã vượt

Thế ra trong lúc hôm qua ấy
Mình trĩu u buồn, nặng xót xa
Thì mảnh hoa tiên đầy phấn chấn
Đã lên đường đặng tới cùng ta

Vậy thì cuộc sống này đôi lúc
Chỉ với ta thôi ngỡ tối rồi
Bà con ơi, chớ buồn u uất
Những thư tốt lành đang tới nơi!


Ảnh đại diện

Gió xuân (Furnadzhiev Nikola): Bản dịch của Xuân Diệu

Mẹ đẻ và mẹ nuôi của tôi
hỡi Xuân điên cuồng và nồng thắm
người vui vẻ và đập vào cánh cửa
và rong chơi trên những cành xanh

Tôi náo lên và phóng qua đồng
Tôi chạy trong những phố con màu cũ
và tôi kể với những con tàu
rằng tôi mến thương chúng nó đến đâu

Người với phố, cây với nhà
ngã xuống xong lại đứng dậy
bởi vô số trò đùa gan dạ
của ngọn gió bất thần ban đêm

Mẹ đẻ và mẹ nuôi của tôi
hỡi Xuân điên cuồng và nồng thắm
người vui vẻ và đập vào cánh cửa
và rong chơi trên những cành xanh


Ảnh đại diện

Đêm hè (Hristov Kiril): Bản dịch của Xuân Diệu

Xa xa rừng xanh đẹp
Ngủ giấc mộng ban mai
Một sắc hồng óng ánh
Phủ lên trời nghiêng vai

Mờ những ngôi sao lạc
Những chấm nhỏ buồn như
Mắt tình nhân xa cách
Lệ nóng hổi trào rơi


Ảnh đại diện

Ca khúc đen (Debelianov Dimcho): Bản dịch của Xuân Diệu

Tôi chết rồi lại tái sinh theo ánh sáng
Một tâm hồn vô số và bề bộn
Ban ngày tôi không ngớt dựng xây
Ban đêm tôi đập phá chẳng chùn tay

Nếu mà tôi gọi những ngày yên ổn, sáng tươi
Thì bão nổ trên biển chì tăm tối
Nếu tôi gọi bão về thì ngay sát bên tôi
Mọi tiếng ồn ào im tắt hết thôi

Tôi vươn tới rạng đông đầy lửa sáng
Và ánh tia của nó làm tôi mắt quáng
Giữa mùa xuân, tôi héo hắt như giữa mùa thu
Trong mùa thu, tôi nở hoa như giữa mùa xuân

Trong dòng trôi không ngớt của thời gian hờ hững
Đang lặng tắt một cuộc đời chưa được sống
Và ý của tôi muốn cặp bến chết dần
Đến bay liệng trên mênh mông sa mạc


Ảnh đại diện

Thành phố Plôđip (Debelianov Dimcho): Bản dịch của Xuân Diệu

Buồn biết bao nhiêu những ngày tuổi nhỏ của tôi!
Bao nhiêu nước mắt nén ngầm! Đây chính là nơi
Mà cái nhìn của tôi lần đầu tối lại
Một trận bão bất nhân trên đời tôi lồng lộn

Lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng kêu này:
Hãy dứt tưởng tin và thôi tìm kiếm
- Bởi trái tình yêu nó là trái cấm
Và mơ mộng của mi sẽ mãi bị cầm tù

Hôm nay tôi lang thang trong thành phố buồn này
Nơi ẩn duy nhất của nỗi đau lòng không bến đỗ
Tôi lang thang không một chút vui và không người an ủi

Tôi lạc mất trong sa mạc mênh mông này
Quá nhiều ý nghĩ đen tối đè tôi
Đến nỗi tôi không muốn nhớ gì nữa cả


Ảnh đại diện

Những đêm (Liliev Nicolai): Bản dịch của Xuân Diệu

Ôi những đêm pha lê và nước đá
Trăng với quạnh hiu ôm quấn nhau
Trong tiếng sóng lách chách dịu dàng

Lúc bấy giờ một cơn khát đều thức dậy
Và giải khát bằng nước mặn
Nước mặn nào đỡ khát được đâu

Ở trên biển cất lên
Tiếng kêu lạc loài của con chim bể
Như một tâm tình không thể nào khuyên giải

Và chậm chậm đi qua ở xa xa
Những ngôi sao chết của quá khứ
Như đèn thuyền ảo ảnh long lanh

- Ôi, tất cả những tiếng than van mà ngươi nghe đó
Sao chúng như là chính thực của ngươi
Đạo binh những lời trách chê vô ích
Đang hằm hằm tấn công ngươi
Và ngươi kêu gọi
Theo tâm tình của sự tưởng lầm kia:

- Hãy trở về đây, hỡi ca khúc của ta chưa tê tái
Hãy uống cái vĩnh cửu của những con sóng này
Của cái biển không nguôi này
Của những con sóng trong bao nhiêu thế kỷ!

Ngươi không hợp với bão táp
Ngươi sẽ không đánh thức những người sống ra khỏi giấc ngủ họ
Ngươi không dẫn họ về một cuộc đấu dữ dội nào

Ngươi vốn là nỗi ưu tư và vết đau mảnh khảnh
Và biển có thể trở thành niềm vui
Cho những ngày còn ở trong bóng tối của ngươi

Lúc bấy giờ tuổi trẻ của ngươi được tái sinh
Sẽ có thể ngân nga trên sóng bạc
Như mơn man đượm thấm ân tình

Bấy giờ ngươi có thể ra đi
Với lòng thương yêu và vỗ về xoa dịu
Những tiếng thở dài than van của biển...


Ảnh đại diện

Ngày kia sẽ đến (Boyadjiev Dimiter): Bản dịch của Xuân Diệu

Ngày của những thắng lợi huy hoàng sẽ đến
Ngày kia sẽ đến - và những vị thần của chúng ta
Là lẽ công bằng và tình thần mến dịu hòa
Sẽ ngự trị trên nước ta nghèo khổ
Mà những người anh em hung dữ đang giết lẫn nhau
Mà nước mắt với lời than không có giới hạn bến bờ
Nhưng cho đến hôm nay anh vẫn vững vàng tâm trí
Trên con đường anh đi, đừng nản chí


Trang trong tổng số 17 trang (167 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [7] [8] [9] [10] [11] [12] [13] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: