Trang trong tổng số 142 trang (1414 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

“Tôi dựng cho mình một tượng đài kiểu khác!...” (Joseph Brodsky): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Tôi đã dựng cho tôi tượng đài khác
Lưng quay lại trăm năm ô nhục, đớn hèn
Mặt nhìn về tình yêu mình đã mất
Và ngực ưỡn ra như bánh xe đạp tròn
Còn mông hướng về biển chứa toàn nửa sự thật.

Dù quanh tôi là quang cảnh có thế nào,
dù tôi phải xin lỗi ra sao đi nữa,-
tôi sẽ không đổi thay bộ dạng mình.
Tôi thấy hợp chiều cao và dáng đứng.
Sự mệt mỏi dẫn tôi đến chỗ này.

Xin nàng Thơ, đừng trách móc tôi ngay
Bây giờ lý trí của tôi như cái dây lọt nước,
Chứ không phải cái bình các thần đã rót đầy.
Cứ để người đời hạ bệ và giật tôi đổ xuống,
Cứ để họ quy tôi tội tự tác tự tung,
Mặc họ phá tan hoang, làm nát tượng

Trong một đất nước rộng lớn bao la,
tôi giúp vui cho đám trẻ, từ tượng thạch cao trong sân
xuyên qua đôi mắt mù loà, trắng rã
tôi phun dòng nước bắn ngược lên trời cao.


Ảnh đại diện

Tượng đài (Joseph Brodsky): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Ta hãy dựng tượng đài
ở cuối đại lộ dài trong thành phố
hay ở trung tâm quảng trường rộng rãi
một tượng đài
sẽ hoà nhập vào bất kì khối kiến trúc nào,
Vì rằng tượng sẽ
có tính kiến tạo không nhiều và rất cao hiện thực.
Ta hãy dựng tượng đài,
tượng không phiền hà đến ai cả.

Ngay dưới chân tượng
ta sẽ đánh đất trồng một luống hoa
và nếu các vị đứng đầu thành phố ta cho phép,-
một vườn hoa nhỏ bé, xinh xinh
và con cái chúng mình
sẽ nheo mắt lại để nhìn cho tỏ
mặt trời to béo, màu hồng
cứ chấp nhận trên bệ tượng
là triết gia được công nhận,
nhà sáng tác nhạc
hay một vị tướng quân.

Ngay bên bệ tượng đài, - tôi cam đoan, -
sáng sáng sẽ có người
đem hoa đến đặt.
Ta hãy dựng tượng đài
sẽ chẳng gây cản trở cho ai.
Ngay các vị lái xe
sẽ ngắm nghía hình oai nghiêm của bức tượng.
Trong vườn hoa nhỏ
sẽ là chỗ hẹn hò.
Ta hãy dựng tượng đài,
chỉ lướt ngang qua, ngày ngày mải mốt đến chỗ làm,
quanh bên tượng,
toàn khách nước ngoài chụp ảnh.
Bạn đêm, ta sẽ chiếu đèn pha từ dưới lên cao

Ta hãy dựng tượng đài vinh danh dối trá.


Ảnh đại diện

“Chẳng từ đâu, chào yêu thương…” (Joseph Brodsky): Phân tích

Phân tích bài thơ «Chẳng từ đâu, chào yêu thương» của Brodsky

Bài thơ «Chẳng từ đâu, chào yêu thương» nằm trong chùm thơ «Các phần của lời nói» (Части речи), mà Iosif Brodsky sáng tác trong những năm 1975–1976, khi đang sống lưu vong. Nhiều người từng chỉ trích thơ tình của Brodsky là cố ý dàn đặt, thậm chí có phần phô diễn, lạnh lùng; tuy nhiên, khó có thể gọi tác phẩm này là như vậy.

Ngay từ những câu đầu, tác giả đã biến bài thơ không chỉ thành một văn bản có vần, mà còn gợi người đọc liên tưởng đến truyền thống thể loại thư từ. Điều đó làm cho tác phẩm thêm phần sâu lắng và có sức lay động đặc biệt. Trong khi cụm từ thường được đặt ở cuối một bức thư — «с любовью» (chào yêu thương/ chào thân ái) — thì ở Brodsky, nó lại trở thành một kiểu nhan đề. Toàn bộ văn bản là một thử nghiệm, một sự thách thức đối với những chuẩn mực thông thường. Và chính câu nói này, cả chùm thơ bắt đầu.

Hình ảnh «ниоткуда» (chẳng từ đâu / từ một nơi không xác định) vang lên như một không gian bất định nhưng đồng thời lại hết sức rộng lớn, có thể là bất cứ nơi nào — «nơi thị trấn tuyết phủ cao ngang tay cửa đứng», «sau bao dãy núi dài vô biên, bao la rộng trải». Nhân vật trữ tình dường như bị tách khỏi thế giới thực và không thể xác định chính xác vị trí của mình trong thế giới ấy.

Giọng điệu bài thơ chập chờn, đứt nối, như thể đang bị kích động. Số lượng từ trong mỗi câu liên tục thay đổi. Tuy nhiên, đến cuối bài, giọng kể lại trở nên bình tĩnh, đều đặn; và cơn điên loạn cảm xúc ngày càng dâng cao của nhân vật trữ tình cũng đạt tới một sự hoàn tất nhất định. Trong cơn cuồng si yêu đương tuyệt vọng và quên mình, nhân vật trữ tình đi đến điểm gọi là điên loạn — «…trong bóng đêm, dùng hết thân thể mình diễn lại đường nét của em, như chiếc gương điên khùng».

Trạng thái cảm xúc của nhân vật trữ tình còn được gợi ra bởi tên tháng xuất hiện ngay ở đầu bài — «ngày mười nào đó.. tháng Ba» (надцатого мартобря). Đây là một ám chỉ đến Nhật ký của một người điên (Записки Сумасшедшего) của Gogol, trong đó có một bức thư được cho là viết vào ngày 86 tháng Ba.

Nhân vật trữ tình chìm sâu vào những cảm xúc của mình đến nỗi từ bỏ cả đức tin, và trở nên tách biệt khỏi tất cả cùng một lúc — cả đối tượng của tình yêu lẫn «Đấng Tối cao» (Бога). Trong bài thơ này có tất cả — nỗi đau, sự xa cách, cô độc, và cả một loạt cảm xúc chân thành rối bời, vừa đẹp đẽ nhưng đồng thời cũng có sức huỷ diệt.

Iosif Aleksandrovich Brodsky hoàn toàn xứng đáng được coi là một trong những gương mặt thi ca nổi bật nhất của thế kỷ XX. Sáng tác của ông mang tính cách tân cả về chiều sâu ý nghĩa, lẫn những chuẩn mực được chấp nhận trong thể thơ và ngôn ngữ nói chung. Sự đa dạng về phương diện, sự pha trộn các thể loại, tính ẩn dụ đầy sức lay động — tất cả những điều đó làm cho thơ Brodsky trở nên khó quên và độc đáo.
(Theo nguồn: Рустих.ру; Pishi stihi.ru:Анализ стихотворений.
Có sự trợ giúp của ChatGPT)


Ảnh đại diện

“Chẳng từ đâu, chào yêu thương…” (Joseph Brodsky): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Chẳng từ đâu, chào yêu thương, ngày mười nào đó tháng ba,
bạn thân mến, thưa ngài, em yêu dấu,
chẳng quan trọng người ấy là ai đi nữa
vì đường nét một người, nói thành thực, có nhớ đâu
một người bạn trung thành không phải của em,
nhưng chẳng của ai, gửi em lời chào nhé,
từ một trong năm châu lục đang dựa vào những chàng cao bồi như thế.
Tôi yêu em nhiều hơn yêu Thượng đế với thiên thần,
vậy cho nên, giờ tôi xa em nhiều hơn xa các vị nói trên.
Ở nơi xa, đêm muộn, trong vùng sâu thung lũng
nơi thị trấn, tuyết phủ cao ngang tay cửa đứng,
đang oằn mình dài trên tấm ga giường,
như sau đây không kể, nhưng ít nhất thì
tôi nhồi đầy ruột gối bằng tiếng “em “còn ngân mãi
sau bao dãy núi dài vô biên, bao la rộng trải,
trong bóng đêm, dùng hết thân thể mình,
diễn lại đường nét của em, như chiếc gương điên khùng.


Ảnh đại diện

Lần đầu tiên (Joseph Brodsky): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

1

Vừa trả thi xong tất cả các môn,
Nàng mời bạn trai tới phòng luôn thứ bẩy,
Trời dần tối, trên bàn ta thấy
Chai vang đỏ chưa bật nút, vẫn nguyên đai.

Còn chủ nhật mở đầu bằng trận mưa dài,
Chàng rón rén nhón chân ra về lặng lẽ,
Tránh ghế cót két, tay thu quần áo
Treo trên tường, đinh lỏng lẻo, lung lay.

Tay nàng nâng cốc nước dưới bàn ngay,
Miệng hớp nốt nước chè còn trong cốc,
Giờ này căn hộ đang say ngủ hết.
Nàng ngâm trong bồn, cảm nhận toàn thân

Đáy bồn bong tróc, có vết tổn thương.
Và sự trống rỗng toả mùi xà phòng thơm len lỏi
Vào cơ thể nàng, đi qua cái lỗ
Là con đường thông với thế giới nói chung.


2

Bàn tay nhẹ nhàng khép cửa hờ xong,
Chàng giật mình, thấy tay dơ, vội giấu luôn vào túi,
Nghe tiếng tiền rượu thừa như
chất lỏng sóng sánh dây vào áo vét.

Đường phố vắng tanh, ống thải chảy nhanh,
Nước cuốn theo đầu mẩu thuốc lá băng băng,
Chàng nhớ đến cái đinh và dòng vữa lỏng
Và môi chàng sưng mọng chợt buột thẳng

Một từ (Xin Chúa hãy cứu giúp cùng
Thoát khỏi mọi liên tưởng của chàng)
Và giả như taxi không đến trùng đúng lúc,
Chàng đã sững sờ vì ngạc nhiên hết sức.

Tại phòng mình, chàng lột sạch áo quần,
Không buồn nhìn thứ sực nức mùi mồ hôi nồng,
Là chìa khoá mở tung nhiều cửa vậy,
Đang choáng váng trước lần đầu tiên ấy.


Ảnh đại diện

Trở lại quê hương. Thì đã có sao. (Joseph Brodsky): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Trở lại quê hương. Thì đã làm sao.
Cứ nhìn khắp, chẳng ai cần mình nữa,
Ta biết chọn ai làm bạn hữu?
Trở lại nhà, hãy mua một bữa chiều

Chút rượu vang ngọt vị ít nhiều,
Hãy nhìn qua cửa sổ và nghĩ sâu một chút:
Trong mọi việc chỉ mình ta có lỗi,
Và thật hay. Lạy Chúa. Cứ cám ơn.

Thật là hay, chẳng có ai để ta đổ lỗi luôn,
Thật thú vị, ta không thân cùng ai hết,
Thật thú vị, việc yêu ai đến chết
Trên đời này, chẳng ai bắt ta theo.

Thật là hay, khi trời tối phiêu diêu
Chẳng có một ai ra chào đi tiễn,
Thật thú vị, trên đời, mình ta lầm lũi
Đi bộ từ nhà ga quá ồn ào.

Thật là hay, về quê cũ, ta vội sao
Chợt thấy mình nói ra những điều không chân thực
Và bỗng hiểu ra trong lòng không thích
Quan tâm về những thay đổi mới diễn ra.


Ảnh đại diện

Postscriptum (Joseph Brodsky): Phân tích bài thơ

Phân tích bài thơ

Bài thơ “Postscriptum”, được viết năm 1967, phản ánh câu chuyện tình yêu bi kịch của Brodsky và Basmanova. Nhà thơ gặp Marianna Pavlovna tại nhà một người quen chung vào đầu năm 1962. Một mối tình nảy nở, nhưng ngay từ đầu đã đầy rẫy những trắc trở. Cha mẹ của Iosif Alexandrovich cũng như cha của người yêu đều phản đối việc hai người gặp gỡ.

Trong khi đó, bản thân Brodsky rất muốn cưới Basmanova. Có lẽ cuối cùng họ vẫn có thể kết hôn, bất chấp sự phản đối của người thân, nhưng Marianna Pavlovna Basmanova nhất quyết không muốn tước bỏ tự do của mình. Cô không lấy nhà thơ, ngay cả sau khi sinh cho anh một đứa con.

Cho đến phút cuối trước khi ra nước ngoài, Iosif Alexandrovich Brodsky vẫn hy vọng người yêu sẽ cùng ông di cư, nhưng Marianna Pavlovna Basmanova chọn ở lại quê hương. Trong nhiều năm, Brodsky không thể quên được bà và đã dành cho bà rất nhiều bài thơ. Chỉ đến cuối những năm 1980, nỗi đau ấy mới thực sự nguôi đi.

Chủ đề trung tâm của bài thơ “Postscriptum” là sự cô độc. Chủ đề ấy được đặt ra ngay từ những dòng đầu tiên của tác phẩm. Đối với nhân vật trữ tình, một cuộc sống cô độc không phải là sống, mà chỉ là tồn tại.

Tuy vậy, những nỗ lực được ở bên người phụ nữ mình yêu, những nỗ lực tìm kiếm hạnh phúc, đã từng được anh thực hiện, và không phải chỉ một lần. Điều đó được thể hiện qua phần mở đầu của câu thơ thứ tư: “…В который раз на старом пустыре…” – “…Nhiều lần lắm, trong bãi hoang cũ vắng…”

Không phải ngẫu nhiên mà bãi hoang xuất hiện trong bài thơ. Khi nhắc đến nó, Brodsky nhấn mạnh sự cô độc đến tận cùng của nhân vật. Sau đó, không gian được mở rộng. Bãi hoang ở phía sau, nhường chỗ cho vũ trụ vô tận.

Nhân vật trữ tình được đặt đối lập với toàn bộ thế giới. Anh không chỉ không thể hoà hợp với người mình yêu, mà cũng không thể trở thành một người thuộc về xã hội xung quanh. Bài thơ không đưa ra lối thoát nào cho tình cảnh ấy. Hơn thế nữa, nó còn khẳng định rằng không có lối thoát.

Mặt số điện thoại tượng trưng cho vòng tuần hoàn bất tận: những hành động cứ lặp đi lặp lại, hết lần này đến lần khác, và lần nào cũng dẫn đến cùng một kết quả.

Ban đầu, bài thơ có một nhan đề khác là “Сонет” (Sonnet), mặc dù nó không được viết theo hình thức sonnet kinh điển. Tác phẩm gồm mười bốn dòng, sử dụng iamb năm nhịp, nhưng các dòng thơ không gieo vần.

Nhan đề hiện nay – “Postscriptum” – quả thực thích hợp hơn. Bài thơ giống như lời nói sau cùng, một sự bổ sung cuối cùng cần thiết. Dẫu người phụ nữ mình yêu không nghe thấy tiếng nói của nhân vật trữ tình, dẫu anh không còn hy vọng nhận được câu trả lời, điều quan trọng nhất vẫn là khoác những ý nghĩ của mình vào lời nói, biến chúng thành lời.


ChatGPT ghi chú thêm:
…. Nghĩa là người phụ nữ có nghe hay không, có trả lời hay không không còn là điều quyết định. Nhà thơ vẫn phải nói, bởi lời nói chính là cách cuối cùng để tồn tại và để khẳng định tình yêu của mình.

Và như vậy, nhan đề Postscriptum – “Tái bút” rất đắt: khi mọi chuyện đã kết thúc, khi cuộc đối thoại thực tế đã không còn khả năng tiếp diễn, vẫn còn một lời viết thêm sau cùng. Chính lời ấy là bài thơ.

(Theo nguồn: Pishi-stihi.ru,
Có sự hỗ trợ của ChatGPT)


Ảnh đại diện

Postscriptum (Joseph Brodsky): Nhờ ban biên tập sửa hộ

Chào ban biên tập, tôi sơ ý chép sai chính tả đầu đề:
đúng là:Postscriptum, nhờ các bạn sửa hộ! Cám ơn!


Ảnh đại diện

Postscriptum (Joseph Brodsky): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Thật tiếc rằng, việc em tồn tại đối với anh
và việc anh tồn tại dưới mắt em thành lạc lõng.
…Nhiều lần lắm, trong bãi hoang cũ vắng
Anh thả vào vũ trụ điện thoại mênh mông
Những đồng xu con, nhiều dần thành xu lớn có hình quốc huy
Trong vô vọng muốn tăng cơ hội
Có nhiều thời điểm với nhau để tiếp nối….
Nhưng trời ơi, ai không thể làm chủ thế giới này,
Thường đành quay đĩa số cũ mỏi tay,
Như xoay bàn trong lễ gọi hồn về nói chuyện,
Tới khi hồn ma trả lời bằng tiếng vọng
Trước tiếng kêu cuối cùng chuông báo lại trong đêm.


Ảnh đại diện

“Tình yêu mạnh hơn ly biệt, nhưng biệt ly…” (Joseph Brodsky): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Tình yêu mạnh hơn ly biệt, nhưng biệt ly
Dài hơn tình yêu. Đá hoa cương càng vĩnh cửu,
Càng hiện rõ sự thiếu vắng đôi má cùng mọi thứ.
Cộng thêm mùi hương với âm thanh.
Dù em không tung chân mình lên tận trời xanh:
Đã là đá thì đành chịu, (đó có là hình phạt?)
Nhưng sự đam mê giống thần Shiva sáu tay có thật,
Cũng chịu thua, đá không tha cho vạt váy kia.
Không phải vì đã trôi đi
Quá nhiều nước và máu (giá máu màu xanh có thật!)
Nhưng vì nỗi buồn chia ra nhiều phương nhất
Anh sẽ dựng lên không phải đá, mà kính trong
Marie, như hiện thân của câu nói goodbye
Và cả ánh nhìn xuyên qua từ hai phía.


Trang trong tổng số 142 trang (1414 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: