Những đứa trẻ ngây ngô ngày ấy
Luôn ấp ủ ước mơ tới chân trời
Mang trong mình niềm tin cùng hi vọng
Chập chững giữa ngày còn chông gai
Bây giờ đây người người đều đã lớn
Giữa dòng đời xô đẩy chốn bon chen
Chúng lớn lên giữa những lần chưa đủ
Một mình ngồi lại giữa đất khách quê người
Khi ta nợ tuổi trẻ lời xin lỗi
Một cơ hội ta ắt sẽ làm nên
Nhưng e ấp che mắt ta lần nữa
Mang tiếc nuối về lại chốn chân trời
Ôi thật yêu và thương biết mấy
Chốn bình yên ta còn có thể về
Bao giông bão cũng chẳng dày vò nữa
Thay vào đó là giấc ngủ êm say
Chẳng chốn nào ấm như giấc ngủ lòng mẹ
Đã bao bọc,nâng đỡ con từng ngày
Con lớn lên cùng bao nhiêu lý tưởng
Rồi lại về vùi đầu vào thương yêu
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.