Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: thơ tự do (195)
Đăng ngày 12/07/2026 10:54, số lượt xem: 59

thưa, tôi ác lắm!
tôi hẵng còn ác lắm
để cái nghĩ ác mầm mống trong người
tôi vẫn tưởng trông tôi ghìm lại được
nhưng không nay thì mai
chúng ắt sẽ đĩ đượi
sẽ ươm ả và đon đả nói cười
trên nỗi đau tôi gây ra cho đời

hoạ hoằn lắm con người ta mới ác
nhưng ta có ác sót lúc nào đâu

ta ác cả vào đêm mưa giông bão
khi ta giật tấm lán cuối lấy sống còn
của người khốn khổ nào kia, mặc để đấy
ta đã sinh thành trên kiếp héo hon

ta ác cả vào bữa đủ đầy
khi ta mải nghĩ về dải vóc vàng mây
cứ khát yêu, để tham tình bạc đẫy
để rồi sảy chân mà phải bẫy
khuất tất lời, mặc cái ác nó bay

tôi ác lắm, cả khi sai khi đúng
tôi vẫn ác, cả lúc phải bị đau
cái ác kia, người ta quật lên tôi
là cái ác tôi đã gieo vào guồng
có khác trước sau, trách làm sao

không ác với nhân loài
cũng ác với mình
đời là bể khổ đau, cõi khốn nạn
nhưng vẫn sáng, thi thoảng cái ác đúng

ác với mình, giành tấm áo cho ai
giữa đường xá và trời tầm tã
ác với mình, đi tìm đường khai nhãn
lẽ vẫn đúng, ác để cho đời
chuộc lại lỗi những lần ác trước

ta vẫn ác, ngay cả khi đôn hậu
những mong manh mà ta nghĩ sinh sôi
đời có mấy, rành rang đâu để phán
thôi cứ đã ác, thì cứ đau, cứ chuộc tội

tôi đã tưởng như tôi không ác
và không ai ác
chẳng phải, thật, chẳng thế đâu
người ta vẫn khiến tình tan và toác
và mất xác, và rằng đớn đau
và tôi ở đây, đã ác
trong câu chuyện người khác, cả tôi

thời gian sáng tác: 9/7/2026