Trang thơ bạn để trống đã lâu. Hôm nay tôi gửi một bài của người HT viết về nỗi niềm nhớ lại tình xưa ngay trên quê hương. Đây là một câu chuyện thật của bản thân. Thời trai trẻ yêu một cô gái cùng quê thị trấn Thạch Hà. Năm 1969 ra Bắc học. Tình yêu cũng " thề non hẹn biển". Chiến tranh ác liệt, năm 1972 nhận được thư báo cô ta đi lấy chồng quê Thạch Mỹ ( miền biển).
Từ Thị trấn xuống Thạch Mỹ phải qua bến Đò Điệm. Sau 15 năm trở về quê, cùng một bạn gái thân xuống TM thăm gia đình cô ấy. Bạn biết không: Hai vợ chồng cô ấy đạp xe từ Thị Xã HT về, gặp 2 chúng tôi trên một con đê, cô ấy nhìn tôi rồi nháy mắt hỏi cô bạn cùng đi với tôi một câu: Ai đấy? Có phải...? Cô bạn cùng đi với tôi cười: Quên rồi à? Cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào tôi mãi. Tôi cũng chỉ cười! Bỗng cô ta bật lên: Trời! sao anh nay khác thế? Chúng tôi cùng đạp xe về nhà vợ chồng cô ấy chơi...Và từ đó đến giờ chưa gặp lại nhau và cũng bặt thông tin.
Tháng 5 năm nay có dịp về quê và đi dọc sông Cày. Nỗi niềm cũ hiện về, tôi có làm một bài thơ và xin gửi bạn đọc cho vui. Một bài thơ là nỗi niềm thật của bản thân! ( Bài đã đưa lên trang thơ của tôi)
VỌNG TÌNH !
Lâu lắm rồi mới về thăm quê
Lần theo lối cũ bờ đê
Tôi dắt bóng tôi ra bến
Cỏ lau đã phủ kín
nơi một lần lỡ hẹn
Để con đò rẽ sóng sang ngang...
Gió sông quê gột hết bụi trần
Phơi trắng một miền kỷ niệm
Hai đứa chia tay lưu luyến
Nhìn nhau chẳng nói nên lời
Bốn mắt buồn trong nắng nhạt buông xuôi!
Chiều hoang lạnh!
Bìm bịp kêu con nước vỗ bờ
Bay bay trên mái tóc bạc phơ
Vô vọng!
Nỗi niềm rơi vào lớp sóng
Em còn?
Phía bờ kia vớt được đem về
Ủ men tình gửi lại bến sông quê!
05/2012
NQD
Nguyen quoc
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào