"Chiều nay chợt nhớ chiều xưa Nhìn cành thu úa dưới mưa chạnh lòng" Đếm từng chiếc lá ngoài song Phiến heo mây nhẹ đưa dòng thời gian Thu đi, thu đến vội vàng Mây chiều loang tím lang thang lưng trời Sương lam mờ nhạt nhòa rơi Bay về cuối nẽo trùng khơi mịt mờ Thả hồn lạc lối hoang sơ... Hiện về một thóang giấc mơ địa đàng Nhặt từng cánh lá trên ngàn Nghe chừng ngan ngát hương vàng chiều xưa.
Mưa rơi... Rì rào Gió lao xao Cây lá thì thào. Mình ta đi trong mưa Ôi! Lạnh lắm Hồn chợt nghe cô đơn Ai cho ta nương náo Ai cho ta tình thương Để lòng ta ấm lại.
Đường vắng, càng vắng tênh Mưa đêm sao lạnh quá Ai đó, có biết chăng?
Lủi thủi ta đi Hành trang trỉu nặng Nặng trỉu đôi vai Nặng cả cuộc đời.
Ai là người thương ta Ai là người ghét ta Thôi, giờ quên đi nhé Và bỏ hết những chuyện qua.
Để khi ta nhìn lại Không buồn tủi cho đời Khôn oán hận ai Vui kiếp sống xa nhà.
Thượng đế ơi! Hãy thương ta Thôi đừng mưa nữa nhé Để hồn ta bớt lạnh Độc hành giữa đêm đen.