Trang trong tổng số 1 trang (5 bài viết)
[1]

Ảnh đại diện

Phạm Võ Đăng Khang

QUÊ HƯƠNG CÒN MẮC TRONG MÙA GIÓ


Quê tôi nằm phía cuối chiều nghiêng,
cuối con sông cũ, cuối miền nhớ thương.
Khói rơm gầy dựng ven đường,
đốt hoàng hôn chín vàng vương mái nghèo.
Tuổi thơ tôi gói tiếng diều,
gói con đò nhỏ, gói chiều nước dâng.
Chân trần dẫm nắng lưng đồng,
dẫm qua mùa đói, qua vòng bão giông.
Mẹ hong áo dưới bếp hồng,
hong luôn năm tháng long đong phận người.
Cha như chiếc bóng cuối trời,
gánh mùa mưa nắng rã rời vai sương.
Quê nghèo chẳng biết yêu đương,
chỉ quen chắt gạo sẻ đường người đi.
Bờ tre khâu lại xuân thì,
vá bao áo rách, vá khi cơ hàn.
Lớn rồi mới hiểu ngỡ ngàng,
phố đông mà bỗng mênh mông lạ thường.
Đèn cao chẳng sưởi lạnh lòng,
người chen muôn phía, chẳng cùng tiếng quê.
Nhiều đêm nghe gió bên lề,
nghe như đồng cũ gọi về tuổi xanh.
Nghe con nước chảy loanh quanh,
chảy qua ký ức mỏng manh phận người.
Có làng giờ vắng tiếng cười,
sân xưa cỏ mọc phủ lời hẹn xưa.
Cây cầu cũ võng thêm mưa,
mái đình thêm rêu, thêm mùa quạnh hiu.
Tôi đi qua lắm buổi chiều,
mới hay quê quán là điều chẳng xa.
Xa là bởi chính chúng ta,
mang đầy tất bật bỏ nhà phía sau.
Nếu mai tóc bạc trên đầu,
xin về nhặt lại sắc nâu đất mềm.
Cúi nghe tiếng gió qua thềm,
mới hay quê vẫn dịu êm đợi người.
Quê hương như mạch nước ngầm,
càng đi càng chảy âm thầm trong tim.
Một đời xuôi ngược nổi chìm,
đến cùng vẫn nhớ cánh chim cuối đồng.
Có những điều chẳng gọi thành tên,
chỉ khi xa xứ mới bền nỗi đau.
Quê hương đứng phía sau nhau,
mà đi hết kiếp vẫn đau đáu nhìn.
15.00
Ảnh đại diện

Phạm Võ Đăng Khang

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG AI DẠY TA LÚC TRƯỞNG THÀNH

Có những ngày đi ngang thành phố
Ta thấy mình như chiếc lá mắc giữa dây chằng chịt những mùa qua
Gió chẳng mạnh
Chỉ lòng người quá mỏi
Nên một tiếng chào thôi cũng đủ xót xa.

Ngày bé, người ta dạy ta phép tính
Dạy cộng trừ, dạy những đáp án ngay hàng
Không ai dạy
Rằng khi lớn lên
Có những mất mát chẳng bài toán nào giải được.

Mẹ già đi trong những lần đứng cửa
Cha ít cười sau mỗi vụ mùa xa
Ta học thuộc giá điện, tiền nhà, cơm áo
Mà quên nhìn bàn tay chai
Đang run rất khẽ giữa bữa cơm nhà.

Có người đến như cơn mưa tháng hạ
Mát một khoảng lòng rồi lặng lẽ đi qua
Ta giữ lại vài câu chưa kịp nói
Để nhiều năm sau
Trời vừa xanh đã thấy lòng chênh chao.

Cuộc đời lạ
Nó chẳng hỏi ta đã sẵn sàng chưa
Đã biết chịu đựng chưa
Hay đủ mạnh chưa
Nó chỉ lặng lẽ đặt lên vai mỗi người
Những hoá đơn, trách nhiệm và vài đêm không ngủ.

Có lúc ngẩng đầu nhìn khoảng trời cũ
Ta tự hỏi mình đang sống hay chỉ đang đi
Bao lần vì sợ một lần chia biệt
Mà giữ khư khư
Những điều vốn nên buông từ lâu.

Rồi sẽ đến ngày
Ta thôi trách thời gian quá gấp
Thôi trách người, thôi trách cả bản thân
Học cách yêu những điều chưa hoàn hảo
Vì chính mình cũng đầy những vết nứt âm thầm.

Nếu đời là chuyến tàu không vé khứ hồi
Xin được sống như ngọn đèn nơi cuối ngõ
Không cần sáng nhất
Chỉ cần còn đó
Để một người mỏi mệt giữa đêm sâu
Vẫn biết đường về.
34.67
Ảnh đại diện

Phạm Võ Đăng Khang

NHỮNG THỨ TA ĐÁNH RƠI TRÊN ĐƯỜNG LỚN LÊN



Ta đánh rơi một buổi chiều rất nhỏ
Ở đâu đó giữa những lần vội đi
Ngày ấy, niềm vui chỉ cần cơn mưa tới
Giờ đủ đầy rồi
Lại chẳng biết vui vì gì.

Ta đánh rơi tiếng gọi về lúc tối
Đánh rơi mùi cơm mới ở hiên nhà
Đánh rơi cảm giác chờ ai ngoài cổng
Khi thời gian học cách kéo người ta đi xa.

Có những năm tháng
Ta đổi tuổi trẻ lấy vài dòng kinh nghiệm
Đổi những giấc ngủ dài lấy trách nhiệm trên vai
Đổi sự vô tư lấy im lặng
Rồi tưởng mình đang thắng
Trong khi chỉ đang đổi thay.

Cha mẹ cũ đi trong từng tấm ảnh
Còn ta mới hơn sau mỗi vết đau
Ngày hôm qua còn ngồi than muốn lớn
Ngoảnh lại rồi
Chỉ muốn bé thêm chút nữa về sau.

Thành phố rộng
Người đông
Đèn khuya nhiều vô kể
Mà vẫn có những đêm
Ta thấy lòng mình thiếu một chỗ ngồi quen.

Hoá ra lớn lên không phải thành người mạnh nhất
Cũng chẳng phải đi thật xa
Chỉ là sau bao lần cuộc đời làm trầy xước
Ta vẫn còn đủ dịu dàng
Để thương người
Và thương cả chính ta.
24.50
Ảnh đại diện

Nguyệt Thu

@Gửi bạn Phạm Võ: Chủ đề thơ Quê Hương của bạn đã tạo nhầm vào diễn đàn “Lưu trữ những bài thơ đã xoá” nên NT đã chuyển về “Diễn đàn Thơ thành viên - thơ mới” giúp bạn.
NT xin lưu ý với bạn hai việc như sau:
- Tên chủ đề Quê hương đã bị trùng với chủ đề của một thành viên khác, nên bạn cần đổi tên chủ đề lại đi ạ.
- Bạn nên tham khảo bài đã đăng về việc hướng dẫn thành viên thực hiện các quy định của Thi viện khi tạo chủ đề trên các diễn đàn của Thi viện, tránh bị mắc các lỗi spam, v.v... Bạn có thể tìm hiểu ở đây: https://www.thivien.net/f...GKq5c8WuQ#google_vignette

Chúc bạn vui cùng Thi Viện
NT
"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
15.00
Ảnh đại diện

Phạm Võ Đăng Khang

VE CÒN GỌI, NGƯỜI ĐÃ LỚN


Mùa hè đến qua ô cửa đầy nắng
Ve gọi hè bằng tiếng hát ngân vang
Gió khe khẽ đùa qua hàng phượng thắm
Rắc đầy sân màu ký ức mơ màng
Mùa hè đến mang theo mùi hoa cỏ
Mang cánh đồng thơm vị lúa ven đê
Mang buổi trưa nằm nghe trời rất gió
Nghe tuổi thơ chạy dọc những triền quê
Sân trường cũ còn hàng cây đứng đợi
Chiếc ghế đá còn giữ dấu bao người
Trang lưu bút còn đôi dòng viết vội
Mà thời gian thì cứ thế xa xôi
Có mùa hạ đi qua bằng tiếng trống
Bằng sắc hồng nghiêng đỏ cả trời mây
Có ánh mắt ngại ngùng chưa dám ngỏ
Đành gửi vào cánh phượng những mê say
Ve vẫn hát giữa khoảng trời rất rộng
Ta lớn dần qua từng tháng, từng năm
Mới hiểu được thanh xuân như cơn gió
Chạm rất gần rồi lặng lẽ xa xăm
Mai trở lại con đường xưa năm ấy
Biết tìm đâu tiếng cười cũ thân quen
Chỉ còn nắng nằm yên trên mái ngói
Và mùa hè còn ở giữa không quên
Ve vẫn gọi qua bao mùa thay lá
Phượng vẫn hồng như thuở ấy trên cao
Chỉ có chúng ta khác đi nhiều quá
Đứng giữa đời nghe ký ức xôn xao.
15.00

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài viết)
[1]