Ai kia "chay trường" ngày qua ngày, Nhà trong chợ búa mới hay hay, Rảnh rang niệm phật vài trăm trang, Tốt của phóng sinh nghìn cá vàng, Hữu lể lên chùa còn chấp điếu Chấp hoài không đủ cho nên thiếu. Vốn nhà giàu có biết bao nhiêu, Mua bán mặn chay đều rất nhiều, Hà tiện thành ra cần vị lạc, Còn nền phước thiện che hung ác.
Nhà tôi không nghèo nhưng không giàu. Tôi thích tự do, thích mọi màu, Không ưa giang ác, không tu thiện, Đường nào ngay thẳng thì chân tiến. Đồng ruộng dân quê vốn tự nhiên, Chẳng vẽ nhiều trò mất nét duyên, Sáng ra nâng cuốc, tối về nhà, Bữa cơm đạm bạc ấm tư gia. Đầy rượu, đầy thơ, đầy bạn hiền, Không cần bồ đề cũng thành tiên.
Một sân trường rợp bóng buổi chiều xưa Khi hơi ấm tình yêu vừa trở dậy Trong đôi mắt người thơ chưa kịp thấy Những phút giây thắm thiết ở quanh mình Để tháng ngày cứ vội vã lặng thinh Trôi đi mãi chẳng khi nào về lại Tiếng nói khẽ nhưng đong đầy ân ái Ánh mắt buồn như sợi chỉ đồng tâm Gởi nhớ thương vào những mối lặng thầm Chưa bày tỏ vì còn nhiều vấp ngã Trên từng bước đường đời đầy xa lạ.
Quay về rồi với ruộng lúa vẫn xanh Nhưng yêu thương đã lạc mất êm lành Trong gió sớm bờ vai cần nương tựa Xa thật rồi, quay về không kịp nữa!
Mái trường nào giờ héo hắt bóng cây Trông đìu hiu hơn phố vắng mọi ngày Không gặp được một bàn tay thuở nhỏ Cho hồi ức thôi dài đi như sớ Mãi nhớ về ngày ấy mới quen nhau Đêm buông rèm khai giảng buổi học đầu Mắt còn thẹn kề bên chưa dám ngắm Trời se lạnh, cọ tay nhau sưởi ấm Gió chuyển mùa tình cảm mới thân hơn Và có khi lại giận lẫy, dỗi hờn Cho đôi mắt long lanh như hạt ngọc Cho môi đượm vẽ hồng nhan lúc khóc Cho lòng nao kéo khoảng cách lại gần Cho tự nhiên lê bước đến bạn thân Rồi những buổi không còn lên lớp giảng Nghe hơi thở có điều chi văng vắng Nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt dể thương Nhớ không nguôi phút giận dỗi ở trường Nhớ nhiều lắm nhưng dường như khác lối Đành dệt mộng những lời thơ chưa nói Trao cho nhau tâm sự tận đáy lòng.
Và êm đềm đứng lặng giữa hư không Có sắc vị phai dần trong huyền ảo Có bờ bến im lìm thôi huyên náo Đang đợi chờ một ảo vọng xa xăm.