Trang trong tổng số 92 trang (914 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [67] [68] [69] [70] [71] [72] [73] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/pdP58RFf/truyen-audio-tong-nhat-nhap-tinh.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1046)

Khoảnh Khắc Vấn Vương

(Mỗi Người Một Đoạn)

Thương em nhiều lắm Quỳnh ơi!
Éo le duyên phận một đời vấn vương
Sớm hôm canh cánh dạ buồn
Ước mong sum họp, dặm trường mù khơi

Em đây ruột rối tơi bời
Yêu đương thắm đượm đôi nơi dặm ngàn
Buồn vương héo hắt dung nhan
Đành ôm sầu tủi lỗi đàn phải cam

Yêu em tha thiết nồng nàn
Mà không gần được để ngàn tái tê
Mượn thơ, mượn ánh trăng thề
Khoả khuây ngày tháng đỡ lê thê buồn

Nằm nghiêng trăn trở lệ tuôn
Lá rơi xào xạc mây luồn vấn vương
Dõi theo cánh nhạn đêm trường
Cõi lòng da diết nhớ thương nghẹn ngào

Thương em liễu yếu tơ đào
Lỡ làng duyên phận, nghẹn ngào con tim
Âm thầm ôm mối sầu riêng
Chuỗi ngày canh cánh, nỗi niềm xót xa

Hẩm duyên lận đận vóc ngà
Phù dung một kiếp phôi pha luật vần
Gieo câu nhặt chữ đồng ngân
Đàn tương tư oán cõi trần cút nôi

Phù vân khoảnh khắc cuộc đời
Lang Nương phải chịu ngậm ngùi dở dang
Trải lòng vào áng thơ trăng
Nửa niềm khuây khoả, nửa ngân nga chờ

Nỗi niềm ray rứt bơ vơ
Đành vui xướng hoạ dệt mơ mộng vàng
Sau mưa ửng sáng hào quang
Soi đường sum hợp tào khang phỉ nguyền.


March 17, 2019
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Đồng Tác Giả

35.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSaq0kA6lYSCJef5bF8cmg6fa8ag8kKF2IkdpbhaW9r9dgf5tG3Kw



Tơ Tình Vướng Bận Chữ Không

Cảnh đêm nay chìm trong tĩnh lặng
Lưng chừng mờ chầm chậm áng bay
Ta ngồi như vẫn tháng ngày
Mà giờ sao lại lắc lay nỗi niềm!

Có phải chăng duyên thuyền mộng ước
Đang lững lờ theo nước chèo xuôi
Bất ngờ ngọn gió ngàn khơi
Nổi cơn thịnh nộ kéo lôi dập bờ

Để khoảnh khắc thẫn thờ mắc cạn
Vướng sình lầy, hụt hẫng chơi vơi
Cố tay vói lấy dầm bơi
Nhưng bao trì nặng, từng hồi mỏi mê!…

Không tránh khỏi đường về bến hẹn
Lắm những lần vụt đến cuồng phong
Nhờ kiên định vững tấc lòng
Kẹt thì tạm đó, khi rong chuyển mình

Không những lúc rung rinh tấc dạ
Chạnh nghe lòng buồn bã vấn vương
Vì sao tha thiết Uyên Uơng
Phải đành giá lạnh canh trường nghẹn đau

Không thể hốt lá sầu muôn thuở
Tự nghìn năm nức nở nhìn thu
Dưới bầu ảm đạm mịt mù
Rụng rơi lả tả, nhẹ ru bóng chiều

Không khoảng vắng đìu hiu vạt nắng
Để một người trĩu nặng nhớ nhung
Cô đơn bước trải lạnh lùng
Thấy trong ảo ảnh bóng hình của Ai

Không quên được chuỗi dài ráng xế
Mang lời yêu tiếng thệ ấp ôm
Thu hình góc quán, nhìn lên…
Bâng khuâng, lưu luyến thả hồn tìm em…

Giờ ngăn cách đôi miền diệu vợi
Những điều không khiến đợi, khiến chờ
Sớm chiều bậu bạn cùng thơ
Khoả khuây giây phút những giờ buồn tênh…


18/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTaYPEgWrlMEMKuFJGpkVa7V1F4GO8LVY0axqX3D85LJ2lfbqYHFw




Tiếc Đàn Lạc Chỗ Đi

Cõi thế phù vân lắm sự phù
Biết bao biến đổi, biết bao đau
Yêu thương, lẽ sống, niềm hy vọng…
Tợ cánh bèo trôi dưới dạ cầu…

Mới bữa hôm nào giữa ngát xanh
Hàng hoa đua nở, ửng đeo cành
Nay buồn lác đác tàn phơi rụng
Tung tốc bời rời trước thổi nhanh

Tới tới lui lui nẻo chợ đời
Sáng đầy hớn hở, tối sầu tơi
Vòng quay luẩn quẩn hằng luân chuyển
Một bánh xe lăn chở một người

Ươm mơ, khát vọng, nghĩa nhân sinh
Kết đọng tâm tư tượng dáng hình
Nung nấu, dạt dào, dâng xúc cảm
Cho dài năm tháng nỗi mênh mang!…

Bỗng dưng lặng lẽ buổi chiều nay
Có kẻ bâng khuâng nhớ chuỗi ngày
Thao thức, trầm ngâm, nuôi chí nguyện
Thả hồn theo gió đuổi hàng mây

Để rồi chẳng quản sớm chiều hôm
Nắn phím so dây khảy điệp đờn
Ru giấc say nồng lên lá cỏ
Trải dòng êm ả dỗ từng cơn

Nay chợt thấy lòng chạnh mỏi mê
Chẳng vì bóng tối phủ lê thê
Cũng không tại gió làm mưa đổ
Chỉ tiếc tiếng đàn lạc chỗ đi…


19/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcT_ZddkuBn6ICEnZ7aDnRZ9_1jJr5tUeeQSmjfrjGDoiu41SKyu



Chan Chứa Một Nỗi Niềm

Lặng đi vào chốn dương trần
Từ thời chập chững cận hàng vô tư
Đến nay loáng thoáng vệt mờ
Dần dà xuất hiện cuối bờ sông xa…

Biết bao thắm thiết, đậm đà
Hằn sâu ký ức để mà nhớ thương
Biết bao dâu bể đoạn trường
Biết bao thao thức, tư tương não nề

Sớm chiều trăn trở sơn khê
Màu thu phủ lối, nẻo về trùm mây
Đìu hiu, ảm đạm chuỗi ngày
Hứng bầu giá lạnh lắc lay dạ sầu

Éo le tan vỡ mộng đầu
Ôm hình dĩ vãng nghẹn ngào con tim
Hoàng hôn lá đổ ngoài hiên
Ngoảnh trông lả tả liên miên nhịp tràn

Canh thâu nắn phím cung đàn
Phôi pha héo hắt, băn khoăn cõi lòng
Mơ màng nước chảy xuôi dòng
Bóng thuyền nhấp nhố, bềnh bồng, lờ trôi

Dư âm kỷ niệm khoảng đời
Mãi luôn văng vẳng từng hồi đâu đây
Vật vờ nửa tỉnh nửa say
Kẻ lan man nghĩ kéo dài tháng năm!…

Khuya nao ra suối vớt trăng
Rụng lên sóng nước lăn tăn vỗ bờ
Tâm tư bỗng chốc thẫn thờ
Thấy trăng giông giống trăng mơ thuở nào

Vội tay gom vạt kéo vào
Hỡi ôi! Chỉ bóng, rã trào theo tay
Ngậm ngùi thả cánh heo may
Lặng yên khoảnh khắc, cay cay khoé buồn!

Tối hôm kia, lại trên đường
Chợt nghe xào xạc gió luồn vườn hoa
Nhẹ nhàng giọt ánh sương pha
Đọng vành mỏng mảnh nhểu ngà long lanh

Xung quanh nhúc nhích nhánh cành
Phun tơ lấp loé rung rinh sắc vàng
Dạt dào chạnh phút ngỡ ngàng
Khiến dừng chân ngắm lâng lâng nỗi niềm

Thì ra ở giữa màn đêm
Chập chờn lởn vởn hồn em đứng nhìn
Ngọn khua khóm lá gợi tình
Bên vương vấn ảnh…Bên hình chơ vơ

Để rồi nay, một áng thơ
Chứa chan nắn nót, từng giờ đan mơ
Dấu yêu khảy khúc nhạc chờ
Vạn ngàn lưu luyến bơ phờ tóc mai…


20/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

25.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/66FwmZKL/hinh-anh-buon-co-don-10-052040833.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1047)

Tơ Tình Vướng Bận Chữ Không

Chốn tiêu phòng lẳng lặng phổ áng thơ
Hầu khuây khoả chuỗi bơ vơ trống trải
Sương khuya xuống như gông cùm tang hải
Để đoạn đoài ngây dại với đớn đau

Ở phương trời chàng quyến luyến về nhau
Canh trăn trở dàu dàu tim nhoi nhức
Đông thấm lạnh máu băng loang vùng ngực
Thoắt quặn tơ ấm ức nức nở trào?

Duyên chúng mình vướng nghịch cảnh chênh chao
Khiến nỗi nhớ rì rào âm ỉ siết
Nếu biết được khi xưa không mãi miết
Nguyện trăng thề thắm thiết viết vần thương

Không ưu trầm thao thức quyện vấn vương
Không hát đoản dặm trường chông gai giẫm
Không chua xót lẻ loi mành lệ đẫm
Không thẫn thờ suy ngẫm chuyện đôi ta

Không thể nguôi khoảnh khắc mộng đậm đà
Không thể hái ánh ngà treo đỉnh núi
Không thể nhặt lung linh từng hạt bụi
Không thể vùi giọt tủi đọng hàng mi

Không thể thành đôi cánh xoải thiên di
Không thể biến luỵ vì thay hạnh phúc
Không thể đoạt ráng hồng từ địa ngục
Không thể kiềm ái dục giữa đêm đen

Không thể đem khí phách đổi sang hèn
Không thể đạp cửa then cài tình cảm
Không thể hứng làn sương khơi ảm đạm
Không thể bày vầng xám phủ đời ai

Không thể coi thảm cỏ trải gót hài
Không ích kỷ phôi phai chìm nốt nhạc
Không thể đếm lá vàng rơi lác đác
Không thể cùng…bởi bạc phận long đong

Hãy thì thôi! Xuôi định mệnh chảy vòng
Dẫu giãy giụa tấc lòng sôi lửa bỏng
Tàn xuân sắc u hoài luôn trông ngóng
Phế cuộc đời hướng vọng chút hương yêu.


March 5, 2019
Tam Muội

Tơ Tình Vướng Bận Chữ Không

Cảnh đêm nay chìm trong tĩnh lặng
Lưng chừng mờ chầm chậm áng bay
Ta ngồi như vẫn tháng ngày
Mà giờ sao lại lắc lay nỗi niềm!

Có phải chăng duyên thuyền mộng ước
Đang lững lờ theo nước chèo xuôi
Bất ngờ ngọn gió ngàn khơi
Nổi cơn thịnh nộ kéo lôi dập bờ

Để khoảnh khắc thẫn thờ mắc cạn
Vướng sình lầy, hụt hẫng chơi vơi
Cố tay vói lấy dầm bơi
Nhưng bao trì nặng, từng hồi mỏi mê!…

Không tránh khỏi đường về bến hẹn
Lắm những lần vụt đến cuồng phong
Nhờ kiên định vững tấc lòng
Kẹt thì tạm đó, khi rong chuyển mình

Không những lúc rung rinh tấc dạ
Chạnh nghe lòng buồn bã vấn vương
Vì sao tha thiết Uyên Uơng
Phải đành giá lạnh canh trường nghẹn đau

Không thể hốt lá sầu muôn thuở
Tự nghìn năm nức nở nhìn thu
Dưới bầu ảm đạm mịt mù
Rụng rơi lả tả, nhẹ ru bóng chiều

Không khoảng vắng đìu hiu vạt nắng
Để một người trĩu nặng nhớ nhung
Cô đơn bước trải lạnh lùng
Thấy trong ảo ảnh bóng hình của Ai

Không quên được chuỗi dài ráng xế
Mang lời yêu tiếng thệ ấp ôm
Thu hình góc quán, nhìn lên…
Bâng khuâng, lưu luyến thả hồn tìm em…

Giờ ngăn cách đôi miền diệu vợi
Những điều không khiến đợi, khiến chờ
Sớm chiều bậu bạn cùng thơ
Khoả khuây giây phút những giờ buồn tênh…


18/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/SsrGbn7v/35533dc1592ef44fb89757f71d2f56d6.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1048)

Ngưỡng Cửa Phù Vân

Đêm nghe vi vút vẳng ngoài song
Chợt xoáy tâm tư lạnh lẽo lòng
Đông khẽ hiên thềm đang gõ cửa
Hoá miền mặn đắng vết long đong

Uống cạn tơ vò hẩm lá lay
Buồng tim nhểu nhão vợi hồn bay
Bổng trầm day dứt hoang mang khởi
Định số xuôi chi mệnh đoạ đày...

Lặng lẽ nhấp dần những áng thơ
Cảm thương rỉ rả dưới khung mờ
Bóng đời nghiệt ngã luôn phiền toái
Cát bụi tro vùi đến xác xơ

Luân hồi vạn vật lắm chênh vênh
Như lục bình trôi giữa dập dềnh
Bão nổi thuyền khơi ngàn sóng động
Lúc bầu êm ả duỗi mông mênh

Thoáng chốc vui cười, khắc lệ chan
Ánh non ửng khuyết lại phai tàn
Hoa đương hé nụ đây thành héo
Gió lộng mây chìm ải thế gian...

Thiếp vốn truân chuyên nức nở ghì
Lao đao lận đận luống sầu bi
Muốn vươn tay hái vầng trăng mộng
Lỡ dở bèo mây, hệ luỵ vì

Vô thường dẫu biết, vẫn dòng ngân
Gặp gỡ chia ly bạc kiếp phần
Dâu bể trăm năm hoài rối rắm
Lênh đênh tình ái ngưỡng phù vân.


March 17, 2019
Tam Muội


Tiếc Đàn Lạc Chỗ Đi

Cõi thế phù vân lắm sự phù
Biết bao biến đổi, biết bao đau
Yêu thương, lẽ sống, niềm hy vọng…
Tợ cánh bèo trôi dưới dạ cầu…

Mới bữa hôm nào giữa ngát xanh
Hàng hoa đua nở, ửng đeo cành
Nay buồn lác đác tàn phơi rụng
Tung tốc bời rời trước thổi nhanh

Tới tới lui lui nẻo chợ đời
Sáng đầy hớn hở, tối sầu tơi
Vòng quay luẩn quẩn hằng luân chuyển
Một bánh xe lăn chở một người

Ươm mơ, khát vọng, nghĩa nhân sinh
Kết đọng tâm tư tượng dáng hình
Nung nấu, dạt dào, dâng xúc cảm
Cho dài năm tháng nỗi mênh mang!…

Bỗng dưng lặng lẽ buổi chiều nay
Có kẻ bâng khuâng nhớ chuỗi ngày
Thao thức, trầm ngâm, nuôi chí nguyện
Thả hồn theo gió đuổi hàng mây

Để rồi chẳng quản sớm chiều hôm
Nắn phím so dây khảy điệp đờn
Ru giấc say nồng lên lá cỏ
Trải dòng êm ả dỗ từng cơn

Nay chợt thấy lòng chạnh mỏi mê
Chẳng vì bóng tối phủ lê thê
Cũng không tại gió làm mưa đổ
Chỉ tiếc tiếng đàn lạc chỗ đi…


19/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/QN0Rx51j/green-sea-view-wallpapers-61540-640592.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1049)

Chí Thành

Mãi vẫn hơn ai một chí thành
Tâm trong, hồn rạng, mộng đời xanh
Lắm khi gió giũ, cành giăng mắc
Những lúc mưa gào, lá đổ quanh
Thế sự xoay vần như sóng nước
Tình thân quấn quýt tợ cây cành
Làm sao sáng mãi, trời không tối
Trăng vẫn là trăng trải ánh canh…


29/6/2016
Nguyễn Thành Sáng


Thế Thái Nhân Tình

(Nhất Vận - Ngũ Độ Thanh)

Phấp phỏng trầm tư lạc lõng buồn
Cơ trời ảm đạm rớt sầu tuôn
Hành vi giả trá như dòng cuộn
Thế sự thăng trầm bởi lĩnh khuôn
Thảm thiết oan trần ngơ mặt đuỗn
Đau lòng hận kiếp chả tình muôn
Lầm than nghịch cảnh xoay vần uốn
Bản ngã tâm thuần phó mặc luôn.


March 19, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/gJQCKbDN/Tw7r.gif



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1050)

EM ƠI ĐỪNG LO

Chẳng có sao đâu em chớ lo
Chiều tà anh đứng nỗi sầu lơ
Trôi hồn lờ lững về xa vợi
Ảm đạm như buồn với ngẩn ngơ!

Tình hỡi! Ngàn yêu dấu của anh
Mây đời lắm bận thoáng mong manh
Con tim giây phút hằng lay động
Và gió phương trời lúc chậm nhanh

Sáng sớm sương tan, bầu ánh rực
Vầng hồng lan toả rạng cung mây
Có khi mờ ám quần che trải
Một thoáng u tờ phủ đó đây

Cuộc đời, nẻo sống lắm rầu lo
Có lúc ưu phiền réo gọi ta
Như biển ngàn khơi hằng sóng biếc
Bao lần cuồng nộ, dậy phong ba!

Anh đã nhận nhiều nỗi khổ đau
Những ngày xưa cũ uống mưa ngâu
Và ăn trái đắng vào thân phận
Từng chuỗi trăng thu nhỏ bạc đầu

Một khoảng chim đời bị trúng thương
Đêm mờ rủ cánh dưới trăng sương
Nghe con dế nhỏ kêu chành chạch
Tợ tiếng nỉ non khóc mộng đường

Thì có gì đâu một thoáng mà
Những lần buồn nhẹ chợt trào ra
Chỉ như gió thổi vờn cây cỏ
Thoáng chốc bay về một chốn xa…

Đừng lo lắng nhé hỡi em à!


Nguyễn Thành Sáng

Bên Đời Tình Mãi Có Nhau

Tiếng xào xạc tảng bàng đang lả lướt
Lấp loé tia sóng sượt trải ven đường
Công viên nầy in dấu thuở mộng thương
Anh có cảm luyến vương ngày xưa ấy

Kia ghế đá phớt hồng giàn hoa giấy
Khi hạ về nắng gãy rụng nhành soan
Lúc thu sang sương hát khúc ca đoàn
Đôi bướm lượn, nhặt khoan xuôi chèo mái

Những kỷ niệm thời sinh viên nhân ngãi
Trao câu thề hứa đại học vừa xong
Xây lầu hoa ươm trái trĩu sai dòng
Hoài đằm thắm cõi lòng dâng phấn khởi

Nay cuộc sống lâm vào luồng phấp phới
Phải bôn ba diệu vợi áng mây mù
Khúc tảo tần vất vả đọng trầm u
Dẫu năm tháng cần cù lao khổ nhọc

Anh yêu hỡi! Nếu dập dềnh hiểm hóc
Sẽ có em nét ngọc mãi chung tình
Sóng dập dồn trở ngại với điêu linh
Sẽ hứng chịu cùng Mình giương bão táp

Anh yêu hỡi! Trần gian đầy tạp nhạp
Gió tuyết rơi đẩy áp lực tranh giành
Nghiệp kim tiền xám tụ phủ vòm xanh
Thì ta vẫn mộng lành hồ hải cánh

Anh yêu hỡi! Trăng tròn khoe vành vạnh
Sau cơn mưa rạng ánh ló lưng trời
Xoá não nề thống thiết ngớt lệ rơi
Đừng lo nhé! Bên đời vui mỹ mãn.


March 19, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/XXScLQmR/Sunset-Beach-HD-Backgrounds-WSC017553-1024x768.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1051)

Nhỏ Lòng

Ra đi để lại mối tơ vương
Vò võ năm canh khóc đoạn trường
Gió mộng ưu buồn xuôi đổi hướng
Trăng tình thảm đạm ngược quay phương
Cô đơn lặng lẽ trôi dòng tưởng
Quạnh quẽ âm thầm nhỏ lệ thương
Tan tác trưa hè, rơi đoá phượng
Đêm tàn lạnh lẽo nhểu hàn sương.


Nguyễn Thành Sáng


Sơn Khê Biền Biệt

(Nhất Vận - Ngũ Độ Thanh)

Đã bảy thu tàn dạ nhớ anh
Sầu vương khoé lệ đẫm sương gành
Phòng côi vọng ảnh niềm canh cánh
Gác quạnh trông hình nỗi mỏng manh
Ủ rũ rèm đơn chờ phúc hạnh
Tiêu điều gối lẻ quyện trời xanh
Lời đưa nhắn gửi vầng trăng chạnh
Khắc khoải mình ên nỡ đoạn đành.

March 20, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/7Z9Nk1pk/hinh-anh-buon-co-don-49-052042752.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1052)

CÓ PHẢI NGƯỜI THƯƠNG

Lâu rồi ta sống trong hiu quạnh
Khắc khoải nỗi lòng theo tháng năm
Tìm gió, tìm mây làm bậu bạn
Trải lòng lai láng dưới trăng xanh

Sao thấy nỗi niềm bi thiết mãi!
Cái gì vương vướng chẳng phôi phai
Cung buồn đeo đẳng theo ngày tháng
Nẻo vắng thang thênh, chuỗi sống hoài!

Có lúc hận mình! sao mãi nhớ?
Buộc năm, bó tháng với chơ vơ
Có gì để phải ta lưu luyến?
Một áng phù vân lững dật dờ!

Ta đã âm thầm gắng để quên
Vơi theo năm tháng chuyện buồn tênh
Trải lòng thế sự, nuôi vương vấn
Ý sống yêu thương dậy sóng rền!

Ta thấy thương người trong giá lạnh
Buồn cho thân phận kẻ sầu canh
Hồn đây phơi trải theo mây gió
Vượt suối, băng đồi dưới ánh trăng

Có những đêm khuya nghe gió lộng
Ánh hồn lờ lững, mắt đưa trông
Xa xa mây ám vần bao phủ
Nhấp nhố trùng dương, sóng cuộn dòng!

Thuyền ai bé nhỏ trong giông bão?
Sóng nước chập chùng, mỗi lúc cao
Ôi hỡi! chông chênh thuyền nhỏ quá!
Làm sao chịu nổi với ba đào!

Lòng thấy xót xa cuộc biển đời
Thuyền đi, kẻ sống, cảnh chơi vơi
Chim trời xoải cánh bươn mồi sống
Ngọn gió cuồng phong dập tả tơi!...

Ta về thui thủi dưới khung buồn
Đi nữa mà chi! để lệ tuôn!
Vì bởi gió hồn mong mảnh quá
Làm sao ta trải tấm chăn thương!

Thân phận, cảnh đời đọng với thơ
Cho lòng vơi bớt nỗi bơ phờ
Từ đây trăng gió ta bầu bạn
Chẳng nhớ, chẳng thương, chẳng đợi chờ!...

Tình cờ dạo bước ở cung mơ
Một bóng trang đài trổi nhạc thơ
Đã khiến lòng ta bừng xúc cảm
Phải chăng tiền kiếp tự bao giờ!

Nghe lòng ấm lại thời xa vắng
Nhạc khúc êm đềm dưới ánh trăng
Gió đẩy hồn ta về tít tận
Để từng giây phút thấy lâng lâng…

Có phải người thương dưới ánh vàng?


Nguyễn Thành Sáng


Có Phải Nợ Duyên

Lành lạnh heo may chợt thổi về
Khói sương bảng lảng lấp sơn khê
Lòng vương một nỗi sầu nhân thế
Ngụp lặn sông đời trong mải mê

Luẩn quẩn lao đao mớ rối bời
Xoay vần con tạo dãy chơi vơi
Tương lai định mệnh hoài bươn tới
Sỏi đá gập ghềnh tợ bóng trơi

Danh vọng bạc tiền phủ lá lay
Đường duyên lận đận cảnh tù đày
Can trường cô quạnh trầm cung khảy
Nặng trĩu giọt buồn quyện đắng cay

Đằng đẵng âu lo siết dáng hường
Tháng ngày đen tối chuốc thê lương
Bão cuồng sóng vỗ thuyền sai hướng
Dồn dập trần ai khúc đoạn trường

Ngược xuôi thống khổ kiếp thăng trầm
Cõi dạ lắng dần tắt điệp ngâm
Thu bóng xếp hình ôm phận hẩm
Vô thường bản ngã phù vân tâm

Ngờ đâu ngang trái chẳng dung trừ
Phấp phỏng não nề chuỗi ngất ngư
Khắc cốt thề xưa vạn kỷ giữ
Bỗng giờ tái ngộ thắt suy tư

Ngỡ ngàng gặp gỡ dưới trăng thanh
Đượm ý say sưa ướp mộng lành
Kết sáo kèn vàng thêu dệt cánh
Tung hoành vũ điệu phả khung xanh

Chàng vung tuyệt bút hoạ tình thơ
Chuyển bể rung non dào dạt bờ
Diễm lệ hương nồng bao bỡ ngỡ
Hàn huyên đối ẩm giữa trời mơ

Dáng liễu âm thầm mở cửa tim
Đón chàng với nụ tím hoa sim
Ngân nga bẽn lẽn cùng nâng phím
Hạnh phúc hân hoan mãi đắm chìm

Minh san thệ hải thoả chờ mong
Hạ nắng nguôi dần thưởng ngọn phong
Chan chứa tang bồng hồ hởi sóng
Thuỷ triều êm ả thả thuyền rong

Nhưng hỡi xám mây tụ đỉnh đầu
Trái ngang rứt ruột nhểu mưa ngâu
Lia thia rớt thảm vì sang chậu
Lá rụng trơ cành bởi gió sâu

Gục ngã đẫn đờ héo úa Quyên
Muộn phiền buộc mối lỡ truân chuyên
Cố quên lại nhớ tràn xao xuyến
Có phải tơ hồng trói nợ duyên?


March 20, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 92 trang (914 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [67] [68] [69] [70] [71] [72] [73] ... ›Trang sau »Trang cuối