Trang trong tổng số 100 trang (1000 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [48] [49] [50] [51] [52] [53] [54] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/zf1HpJYh/20130911-0530-coffeesteam640px-0.gif



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (896)

Trả Lại Ngày Xưa

Rượu sầu nốc cạn dưới trăng soi
Thảm đạm, u buồn lại tả tơi
Theo gió thả hồn về diệu vợi
Vờn mây gửi mộng đến ngàn khơi
Con tim xưa ấy hằng mong đợi
Trái bóng chiều nay chỉ thả thôi
Cất giữ làm chi thêm nhức nhối
Trăng vàng đã nhạt tự lâu rồi!

Nguyễn Thành Sáng


Hờn Ghen
(TNBC - Ngũ Độ Thanh)

Vầng mây ảm đạm xám triền non
Ủ rũ đơn phòng lạnh gót son
Cõi mộng âm thầm mi ẩm ướt
Vườn thơ quạnh quẽ mắt sầu thon
Hờn ghen lặng lẽ hồn da diết
Giãy nảy vô tình lệ héo hon
Bởi Bậu lơ là gieo bão tố
Duyên rời chỉ lạc nghĩa đâu còn.

February 6, 2019
Tam Muội

25.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/28vRQmkh/i-love-you-animated-gif-wallpaper.gif



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (897)

Mãi Nhớ

Chiều tàn đọng lại mảnh trăng tan
Nỗi nhớ, niềm thương trói võ vàng
Gió kéo mây sầu phơi bảng lảng
Trời buồn ánh nhạt trải mênh mang
Làm sao tắt lịm hồn thơ thẩn
Để được phôi phai khúc lỡ làng
Thu đến, thu đi trời rạng nắng
Vẫn vàng mấy chiếc mãi lang thang!

Nguyễn Thành Sáng

Tĩnh Lặng
(TNBC - Ngũ Độ Thanh)

Hồn thơ trải bút giọt sầu lơi
Mực vảy lời buông chữ rối bời
Trách Bậu sang cầm gieo lỡ dở
Hờn anh bỏ bến rải mù khơi
Đành cam số phận niềm dang dở
Ráng chịu gian trần nỗi tả tơi
Chán cảnh tình duyên đầy huyễn mộng
Thiền môn tĩnh lặng tháng ngày vơi.

February 6, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/8kMtwCvp/mua-xuan-tro-lai.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (898)

Đau Và Nhớ

Tôi ở nhà cao, sát mặt đường
Nhưng nào ai biết lắm màn sương
Đêm đêm giăng phủ bầu cô tịch
Một cõi không gian chỉ lạnh buồn!

Có những chiều tà lặng ngắm anh
Ngồi xe gắn máy rịch cà tang
Ung dung, thanh thản rồ ga nhẹ
Sát cạnh sau lưng một ảnh vàng

Tôi thấy lòng tôi nỗi nhói đau
Nhớ ngày xưa ấy phụ tình nhau
Chê anh học ít thêm nghèo nữa
Đành phải lần tay khép cổng vào

Từ đó anh đi đường của anh
Tôi vòng ngõ khác kiếm đường tôi
Công viên, bãi cát, nơi hò hẹn…
Tất cả gom chung trả lại trời!

Cứ ngỡ cao sang với bạc tiền
Là thuyền chở đến bến mơ duyên
Nào hay chỉ đẹp màu tranh vẽ
Treo giữa tường đen, cửa khoá xiềng

Xa rồi thuở mộng thắm tình ai
Dưới dãy thênh thang duỗi bóng dài
Bát ngát đồng xanh hương lúa mạ
Hồn yêu dào dạt ngất ngây say

Chẳng còn thấy nữa nét suy tư
Sợ ráng hoàng hôn ánh vật vờ
Lặng lẽ âm thầm anh cố gắng
Mong tìm cho được những vần thơ

Để tặng cho em ấm cõi lòng
Vui cùng đò vắng đợi qua sông…
Giờ đây nặng trĩu bầu tâm sự
Kẻ phụ hàn vi, có tấm chồng!...

4/12/2016
Nguyễn Thành Sáng

Nốt Trầm Lưu Mãi

Làn mi thiêm thiếp gối tay mềm
Thương quá con khờ dỗ giấc êm
Để Mẹ ngớt sầu vơi trống trải
Trăm điều vướng bận chạnh buồn thêm

Lặng lẽ canh thâu uất nghẹn ngào
Trở trăn da diết phủ chênh chao
Bão giông chi hỡi đìu hiu quạnh
Sóng vỗ cô đơn rét buốt vào

Chỉ vì cái bã ngưỡng giàu sang
Đã khiến duyên tơ cảnh bẽ bàng
Hồ hởi thuyền xuôi dòng biển cả
Hững hờ để bến nhuộm mầu tang

Ngoài hiên lất phất ngọn mưa phùn
Vạt gió lạnh lùa khàng khẽ run
Tê tái nỗi niềm rơi hụt hẫng
Đài sen thuở nọ vấy men bùn

Chậm lại thời gian chỉ phút giây
Cho ta trút cạn ở nơi đây
Một bầu tâm sự hằn sâu vết
Gội rửa nhớp nhơ cát bụi nầy

Lỗi lầm em đã trót gây ra
Thực chất xin Mình chữ thứ tha
Thắc thỏm u hoài luôn rón rén
Cuộc đời ai chẳng lỡ chân sa

Thiếu anh ý nghĩa sống hoang tàn
Tăm tối giày vò lệ chứa chan
Hãy sưởi ấm tình khơi ngọn lửa
Nồng nàn tia sáng toả quan san

Nhưng anh lơ đãng vẫn im lìm
Đau nhói tâm hồn những mủi kim
Quặn thắt ưu phiền uyên lạc lõng
Chuỗi dài thổn thức xé buồng tim

Nức nở bi ai dạ rối bời
Nhớ nhung lảng vảng ngập trùng khơi
Nhủ lòng mơ ước thời vô vọng
Tường vữa, tuyết băng, nụ rã rời.

February 6, 2019
Tam Muội

25.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/dtnRSZVY/6aa3df83gw1efk8p1zgtij20x30jugsj.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (899)

Nỗi Niềm Hồn Thương

Em da diết nỗi niềm trong giá lạnh
Dưới khuya mờ canh cánh mãi không thôi
Có những lúc gượng cười vơi u ẩn
Rồi vẫn tròn một thoáng dậy sầu tơi

Tâm sự buồn đầy vơi ai hiểu thấu
Chỉ âm thầm đau đáu một mình ta
Lắm bao chiều ngắm tà dần khuất dấu
Bước chân thầm tự bảo cố phôi pha

Muốn quên đi sao mà lòng vẫn nhớ
Muốn hết rầu trăn trở hãy còn đây
Muốn nhẹ nhàng từ nay phong kín ngõ…
Dạ cứ hoài vò võ vấn vương Ai…

Còn ở anh cũng ngày như mọi ngày
Sương điểm trắng trải dài nơi khoé mắt
Thương với nhớ đầy ngất đỉnh trời mây
Nhưng chẳng thể vói tay mang xuống đất

Không gian tối cuốn chặt mảnh vườn đông
Từng từng chập bềnh bồng muôn vạt xám
Chim nhớ bạn rũ cánh cạnh bờ sông
Muốn bay kiếm lại không nơi tìm đến

Đêm u tịch rỉ rên ngoài mé cỏ
Trong góc phòng ngồi đó kẻ bâng khuâng
Lặng âm thầm khảy đàn theo nhịp thở
Âm vang buồn gửi gió thả xa xăm…

V. Quỳnh ơi! Bóng tàn đang phủ kéo
Nỗi luyến lưu thắt thẻo ruột gan tình
Nửa lỡ làng nửa mình ngăn cách nẻo
Phải cam đành thấu hiểu đợi ba sinh

Em nhìn kia! Lung linh trên cõi lộng
Trăng sao ta vẫn phóng ánh khung trời
Dẫu chầm chậm chìm rơi và khuất bóng
Cũng sẽ rồi chuyển động trở về nơi

Mai mốt đây dòng đời trôi tới mãi
Bếp tro tàn còn đấy xác tro trơ
Ai có hiểu dòng thơ từ thuở ấy
Đôi Ma Hồn sống lại giữa cung mơ…

6/2/2019
Nguyễn Thành Sáng


Xuân Nầy Có Anh

Mùa xuân nầy ấm áp phải không anh
Hoa chớm nụ trên cành xanh màu lá
Tiếng ríu rít của đàn chim mọi ngả
Lộc đâm chồi rộn rã phả không gian

Mùa xuân nầy buông sợi nắng chói chan
Soi sáng rọi vô vàn muôn sắc thắm
Xoá nghịch cảnh gom tình xa vạn dặm
Khắng khít gần gửi gắm chữ yêu đương

Mùa xuân nầy xua giọt lệ thê lương
Thoả hy vọng đoạn trường treo ánh lửa
Tô hạnh phúc rạng ngời bên khung cửa
Miệng mỉm cười vai tựa ngớt sầu đau

Mùa xuân nầy thúc giục miếng trầu cau
Se duyên nợ ngàn sau luôn bền chặt
Thôi khắc khoải với mây buồn giăng mắt
Và đêm dài héo hắt dưới trăng đơn

Mùa xuân nầy phai ảo ảnh chập chờn
Phôi chua xót giận hờn vương ngọc biếc
Trải giấc mộng tươi hồng xoa nuối tiếc
Tay cầm tay đâu chiếc bóng võ vò

Mùa xuân nầy đẩy ngọn bấc co ro
Con sóng vỗ chuyến đò trưa tấp nập
Cho trai gái ươm mầm trao e ấp
Đôi chúng mình tràn ngập tháng ngày vui

Mùa xuân nầy trời đất bỗng khiến xui
Đường rảo bước thưởng mùi hương ngào ngạt
Diều tung cánh đồng quê ngân tiếng hát
Phấn khởi lòng dào dạt bản hoàn ca

Mùa xuân nầy chất ngất những thiết tha
Niềm quyến luyến đậm đà câu trân quý
Anh đã đến mang dòng thơ tuyệt mỹ
Khảy cung thương đệm ý nghĩa cuộc đời

Mùa xuân nầy chẳng bứt rứt chơi vơi
Môi mật ngọt thay lời em dâng hiến
Thuyền duyên mãi vượt trùng khơi rộng biển
Hai mảnh hồn vĩnh viễn thuộc về nhau.

February 6, 2019
Tam Muội

25.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/J0538G3j/tinh-xuan.png



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (900)

Xuân Nầy Có Anh

Mùa xuân nầy ấm áp phải không anh
Hoa chớm nụ trên cành xanh màu lá
Tiếng ríu rít của đàn chim mọi ngả
Lộc đâm chồi rộn rã phả không gian

Mùa xuân nầy buông sợi nắng chói chan
Soi sáng rọi vô vàn muôn sắc thắm
Xoá nghịch cảnh gom tình xa vạn dặm
Khắng khít gần gửi gắm chữ yêu đương

Mùa xuân nầy xua giọt lệ thê lương
Thoả hy vọng đoạn trường treo ánh lửa
Tô hạnh phúc rạng ngời bên khung cửa
Miệng mỉm cười vai tựa ngớt sầu đau

Mùa xuân nầy thúc giục miếng trầu cau
Se duyên nợ ngàn sau luôn bền chặt
Thôi khắc khoải với mây buồn giăng mắt
Và đêm dài héo hắt dưới trăng đơn

Mùa xuân nầy phai ảo ảnh chập chờn
Phôi chua xót giận hờn vương ngọc biếc
Trải giấc mộng tươi hồng xoa nuối tiếc
Tay cầm tay đâu chiếc bóng võ vò

Mùa xuân nầy đẩy ngọn bấc co ro
Con sóng vỗ chuyến đò trưa tấp nập
Cho trai gái ươm mầm trao e ấp
Đôi chúng mình tràn ngập tháng ngày vui

Mùa xuân nầy trời đất bỗng khiến xui
Đường rảo bước thưởng mùi hương ngào ngạt
Diều tung cánh đồng quê ngân tiếng hát
Phấn khởi lòng dào dạt bản hoàn ca

Mùa xuân nầy chất ngất những thiết tha
Niềm quyến luyến đậm đà câu trân quý
Anh đã đến mang dòng thơ tuyệt mỹ
Khảy cung thương đệm ý nghĩa cuộc đời

Mùa xuân nầy chẳng bứt rứt chơi vơi
Môi mật ngọt thay lời tròn dâng hiến
Thuyền duyên mãi vượt trùng khơi rộng biển
Hai mảnh hồn vĩnh viễn thuộc về nhau.

February 6, 2019
Tam Muội


Xuân Nầy Có Em

Mùa xuân nầy em ơi! Thời vắng lặng
Lắm u hoài hụt hẫng nỗi niềm riêng
Sẽ không còn và trả lại bình yên
Cho tâm tưởng xuôi miền xanh bát ngát

Mùa xuân nầy những gì như đã mất
Được đắp bù rất thật nghĩa ươm mơ
Rồi loang tràn chất ngất đỉnh trăng thơ
Bầu diệu vợi lững lờ trôi tới mãi

Mùa xuân nầy ngập tràn muôn tê tái
Khiến từng hồi khắc khoải quyện xót xa
Chậm từ từ tan rã ở trong ta
Để ước hẹn dần dà khơi ý sống

Mùa xuân nầy cô đơn, sầu lẻ bóng
Mỗi độ chiều dưới lộng nỗi mênh mang
Đau đớn thầm, lặng lẽ dạ bâng khuâng
Được thả bổng khung tầng theo mây khói

Mùa xuân nầy ôm mối buồn vời vợi
Dưới hiên mờ nhức nhói chuyện ngày xưa
Kể từ nay xin gửi ngọn gió lùa
Vào thăm thẳm để mà tan loãng biến

Mùa xuân nầy dưới trời thu ẩn hiện
Bóng hình ai cất tiếng oán than hờn
Được một lần đưa tiễn giữa hoàng hôn
Thôi không nữa chẳng còn chi vướng bận

Mùa xuân nầy chuỗi rơi vùng mê đắm
Chợt tỉnh ra chỉ ánh đuốc lập loè
Bên mảnh vườn con chim đậu cành me
Chỉ khoảnh khắc bốn bề đâu chẳng thấy

Mùa xuân nầy cung đàn tay nhẹ khảy
Từng đêm thâu trống trải khoả khuây lòng
Nay thấy rồi thuyền mộng lướt trên sông
Chở đôi bạn bềnh bồng xuôi sóng nước

Mùa xuân nầy! Em ơi! Tiền kiếp trước
Kẻ ngậm ngùi cất bước, bỏ người thương
Nay dương trần linh thức dậy vấn vương
Cung lầu mộng xoa buồn chờ sum họp…

7/2/2019
Nguyễn Thành Sáng

25.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/xd86Pyvh/original.gif




Happy our 900th milestone!



http://vietbestforum.com/images/smilies/bigger%20icons/kiss.gif




Từ vô thỉ Muội lần về hiện kiếp
Để gặp Huynh nối tiếp nghĩa ân tình

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSA5zX2fnDxa06YHdqLFhDNTRTvFLZB1A59dlX8EXsNN1A3LfTD



Nấm Mồ Chôn

Mười năm đăng đẳng em rời đi
Bỏ lại nơi đây những thứ gì
Trọn cả tấc lòng tôi ấp ủ
Nâng niu từng chút, giữ từng ly!

Và còn tàn nhẫn nào hơn nữa
Đỏ hỏn nằm kia, núm ruột mà
Chịu đói sữa chờ, chờ kẻo kẹt
Kêu gào, khóc thét, tím lòng cha

Em vui vật chất bã kim tiền
Dưới ngọn đèn màu bán chữ duyên
Hoan lạc, bướm ong, chè rượu chén
Thoả thuê biển rộng mộng du thuyền…

Tôi ôm đau khổ biết bao nhiêu
Chuỗi sống hầu như chỉ bóng chiều
Phủ ám mịt mờ bao lối ngõ
Vạn sầu lặng lẽ bước chân xiêu

Vừa kiếm miếng ăn vừa giữ con
Sớm hôm tất bật cuộn quay tròn
Năm dài ròng rã cằn khô khốc
Teo tóp trơ xương cái mảnh hồn!…

Bây giờ em lại trở về đây
Đứng giữa đìu hiu quạnh quẽ nầy
Có phải vấn vương thời dĩ vãng
Hay tàn lá rụng giạt vào cây?

Tôi vẫn không quên kỷ niệm tình
Bao lời rót mật dưới trăng thanh…
Bao lần ửng lệ sầu trong mắt
Bao giận hờn dai đợi dỗ dành…

Nhưng nay nước đổ cạn khô rồi
Vá víu vụn tàn cũng rách thôi
Bếp lạnh canh khuya đà hết củi
Làm sao có lửa để đun sôi

Con thơ em cứ trải yêu thương
Bù đắp bao năm bỏ nó buồn
Còn giữa chúng ta đành chỉ có
Trọn đời nẻo vắng nấm mồ chôn…

8/2/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcT6S7JrL_uymqZ2hoZvd8lg9zIyjb7VidJiMToIxFfy7u-s47lJ



Sợi Tình Mong Manh

Em lái xe tới lui hằng mấy lượt
Như giả đò…rồi ngước thẳng về tôi
Nhoẻn nụ cười, cười tươi như thuở trước
Thế mà sao, tôi nước, nước lờ trôi…

Bởi chẳng thể hé môi nầy được nữa
Cũng không còn mở cửa giữa buồng tim
Khi dĩ vãng đã chìm sâu mục rữa
Sau cái lần ngọn gió lạc vành hiên

Buổi cơ hàn, thiếu tiền, lao nhọc khó
Tất cả gì nếu có chỉ là đây
Bầu nhiệt huyết tràn đầy cơn sóng vỗ
Khối niềm tin sáng tỏ ở tương lai

Trong là vậy còn ngoài thì đơn giản
Bịch thuốc rê, áo ngắn, dép Trường Sơn
Vẫn thanh thản ôm đờn đi thăm “bạn”
Với tấc lòng lai láng ánh trăng son

Nhưng chẳng ngờ mảnh tròn đang ấp ủ
Lắm bao ngày trăn trở, nỗi vấn vương
Bỗng bất chợt tợ sương treo lá cỏ
Nhỏ tí teo nằm đó dễ dàng buông

Hẹn gặp nhau cuối tuần nơi chỗ ấy
Để đôi ta…thắt mấy sợi tơ hồng
Có dè đâu cây trồng em ngắm trái
Còn ở tôi muốn thấy nụ vàng bông…

Những cánh thư khiến lòng luôn thao thức
Giờ đành thôi! Giây phút tiễn sau cùng
Khi ngọn lửa bập bùng vừa cháy dứt
Cũng là lần cắt đứt…”sợi dây thun”…

Nay gặp lại ngại ngùng hay chẳng hứng
Mà trong tim từng tửng tiếng đàn cò…

Hỡi Ai! Có muốn qua đò
Hãy xem mình nhé! “Cặp giò” vững hông
Lỡ khi ra đến giữa sông
“Phũ phàng” chợt đến té dòng làm sao?…


9/2/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/Ghdyk3rs/dieu-valse-mua-xuan-tinh-yeu-3.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (901)

Nốt Trầm Lưu Mãi

Làn mi thiêm thiếp gối tay mềm
Thương quá con khờ dỗ giấc êm
Để Mẹ ngớt sầu vơi trống trải
Trăm điều vướng bận chạnh buồn thêm

Lặng lẽ canh thâu uất nghẹn ngào
Trở trăn da diết phủ chênh chao
Bão giông chi hỡi đìu hiu quạnh
Sóng vỗ cô đơn rét buốt vào

Chỉ vì cái bã ngưỡng giàu sang
Đã khiến duyên tơ cảnh bẽ bàng
Hồ hởi thuyền xuôi dòng biển cả
Hững hờ để bến nhuộm mầu tang

Ngoài hiên lất phất ngọn mưa phùn
Vạt gió lạnh lùa khàng khẽ run
Tê tái nỗi niềm rơi hụt hẫng
Đài sen thuở nọ vấy men bùn

Chậm lại thời gian chỉ phút giây
Cho ta trút cạn ở nơi đây
Một bầu tâm sự hằn sâu vết
Gội rửa nhớp nhơ cát bụi nầy

Lỗi lầm em đã trót gây ra
Thực chất xin Mình chữ thứ tha
Thắc thỏm u hoài luôn rón rén
Cuộc đời ai chẳng lỡ chân sa

Thiếu anh ý nghĩa sống hoang tàn
Tăm tối giày vò lệ chứa chan
Hãy sưởi ấm tình khơi ngọn lửa
Nồng nàn tia sáng toả quan san

Nhưng anh lơ đãng vẫn im lìm
Đau nhói tâm hồn những mủi kim
Quặn thắt ưu phiền uyên lạc lõng
Chuỗi dài thổn thức xé buồng tim

Nức nở bi ai dạ rối bời
Nhớ nhung lảng vảng ngập trùng khơi
Nhủ lòng mơ ước thời vô vọng
Tường vữa, tuyết băng, nụ rã rời.

February 6, 2019
Tam Muội


Nấm Mồ Chôn

Mười năm đăng đẳng em rời đi
Bỏ lại nơi đây những thứ gì
Trọn cả tấc lòng tôi ấp ủ
Nâng niu từng chút, giữ từng ly!

Và còn tàn nhẫn nào hơn nữa
Đỏ hỏn nằm kia, núm ruột mà
Chịu đói sữa chờ, chờ kẻo kẹt
Kêu gào, khóc thét, tím lòng cha

Em vui vật chất bã kim tiền
Dưới ngọn đèn màu bán chữ duyên
Hoan lạc, bướm ong, chè rượu chén
Thoả thuê biển rộng mộng du thuyền…

Tôi ôm đau khổ biết bao nhiêu
Chuỗi sống hầu như chỉ bóng chiều
Phủ ám mịt mờ bao lối ngõ
Vạn sầu lặng lẽ bước chân xiêu

Vừa kiếm miếng ăn vừa giữ con
Sớm hôm tất bật cuộn quay tròn
Năm dài ròng rã cằn khô khốc
Teo tóp trơ xương cái mảnh hồn!…

Bây giờ em lại trở về đây
Đứng giữa đìu hiu quạnh quẽ nầy
Có phải vấn vương thời dĩ vãng
Hay tàn lá rụng giạt vào cây?

Tôi vẫn không quên kỷ niệm tình
Bao lời rót mật dưới trăng thanh…
Bao lần ửng lệ sầu trong mắt
Bao giận hờn dai đợi dỗ dành…

Nhưng nay nước đổ cạn khô rồi
Vá víu vụn tàn cũng rách thôi
Bếp lạnh canh khuya đà hết củi
Làm sao có lửa để đun sôi

Con thơ em cứ trải yêu thương
Bù đắp bao năm bỏ nó buồn
Còn giữa chúng ta đành chỉ có
Trọn đời nẻo vắng nấm mồ chôn…

8/2/2019
Nguyễn Thành Sáng

15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Thành Sáng...

https://i.postimg.cc/gcvQRB0c/lo-hen-voi-chinh-minh.jpg



Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (902)

Điểm Hẹn Em Vẫn Chờ

Đêm nay quạnh quẽ, đoá hoa chờ
Ánh toả đưa về phả ý mơ
Nhưng mãi mịt mùng mang sắc lạ
Cho niềm héo hắt khép sầu lơ!

Khiến cánh hồng xuân mang nét úa
Dưới bầu cô tịch, ướp sương đau
Thoảng nghe vương vấn tình mây nước
Lạc lõng, chơ vơ nỗi dạt dào

Em ngồi lặng lẽ giọt lòng rơi
Một thoáng thu trôi hướng vọng trời
Sao chẳng đưa mây về hỡi gió
Để vần thơ thắm nhịp nhàng khơi

Bao ngày tiếp nối vẫn chờ ai
Thiếu mảnh tơ vàng lại lắc lay
Cuốn nghẹn âm thầm bên nẻo vắng
Không buồn trách bóng, chỉ khăn tay

Bởi hiểu tình anh tự thuở nào
Muôn ngàn điệp khúc lảy hồn dao
Chưa bao giờ kéo cuồng phong lộng
Chỉ có êm đềm, vạn ánh sao!

Anh cho nhiều lắm giọng êm hò
Những lúc canh tàn, củi rã tro
Ấm áp vô cùng, thôi lạnh lẽo
Dòng sông xuôi mái, một con đò

Giờ đêm lạc hẹn để em chờ
Tiếc lắm anh à những tối thơ
Nhưng sắc hồn trong còn mãi đó
Em về, mai đến, dẫu trăng trơ!

Nguyễn Thành Sáng


Lỗi Hẹn Nghẹn Ngào

Ghế đá công viên quạnh quẽ ngồi
Nhìn đôi hồ điệp ướp vành môi
Chạnh lòng cám cảnh nhành hoa dại
Đau đáu mỏi mòn mãi chẳng thôi

Chiều buông bảng lảng kết hòn châu
Lạc lõng chơ vơ hái hạt sầu
Xuân đã giao mùa sao dạ bỗng
Trơ cành tuyết lạnh đóng từ lâu

Dư âm hò hẹn tiếng còn đây
Bậu nỡ hững hờ vờn gió mây
Để khúc tơ đồng vang lỗi nhịp
Đìu hiu réo rắt siết tim nầy

Anh ở phương nào có thấu chăng
Em đơn thổn thức đếm hàng băng
Thời gian chầm chậm như giày xé
Tan tác võ vàng dưới ánh trăng

Giọt đọng sương mờ nhểu ướt vai
Nỗi niềm chan chứa lệ bi ai
Trọn câu gửi gắm hoài son sắt
Cuồn cuộn trường giang vẫn miệt mài

Thầm gọi tên anh vọng cuối trời
Chênh vênh da diết trải trùng khơi
Điểm gà gáy sáng nghe văng vẳng
Đợi hết năm canh, lẳng lặng lời

Lang thang lê bước giữa bình minh
Vạt nắng đong đưa rọi bóng hình
Thất thểu thẫn thờ đêm huyễn hoặc
Dập dìu trôi nổi kiếp điêu linh.

February 9, 2019
Tam Muội

15.00
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 100 trang (1000 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [48] [49] [50] [51] [52] [53] [54] ... ›Trang sau »Trang cuối