Tôi nghe ngàn vạn lời thán oán Tôi nghe sôi sục ý căm thù Chẳng cần nghĩ xa xăm từ đâu đó Chẳng cần nhìn từ phía nọ phía kia Hãy nhìn thẳng cá trắng bờ biển chết Và nghĩ xem chúng nó đã làm gì… Xưa man rợ chất da cam thằng Mỹ So thằng này tàn bạo có thấm chi…
Lũ man rợ ở dưới tầm dã thú Chúng ngang nhiên thách thức nước non này … là đánh đổi cái này…hay cái nọ… Chúng ngửa bài lật lọng trắng bàn tay…
Biển thật đẹp biển miền trung thật đẹp Nghề cá tôm nuôi sống triệu dân nghèo …chúng huỷ diệt vượt xa tầm bàn luận Chúng ác tâm ác quỷ cũng khó theo…
Nước non vạn lý liền một dãi Giặc chọn miền trung để cắt rời Dân không bám biển còn ai báo Khi người hữa trách…quyết im hơi…!
Ta đã có một rừng mênh mông luật Từ mầm non tới ông quan chức bụng phương phi Đêm không ngủ nghe nghìn lời thán oán Rừng luật kia thua một luật…phong bì
Bao nhiêu vị toàn tai to mặt lớn Học hành kinh nghiệm…dáng uy nghi Bổng chân mềm oặt…mồm lắp bắp Răm rắp tuân theo…Luật phong bì
Biết rất hại cũng đành im miệng hến khi Luật phong bì được thực thi Hiền nhân quân tử như du đảng… …tội nghiệp lơ ngơ…nhận phong bì
Phải trừng trị những thằng đương giả điếc Cố tình ngu cấp giấy phép cúng giặc tàu Vùng trọng địa hơn ba ngàn héc đất Phút trở thành cứ địch nghĩ càng đau…(Formosa)
Thanh tra thanh trẻ toàn báo trước Mày xem gọn lại…để đoàn đi Hỏi không cần đáp…ngơ ngơ nhé Nhưng nhớ là đưa trước…phong bì
Thói quen tay ngửa đưa ra trước Hèn gì đất nước hoá ra ri… Giá trị…bây giờ xin thú thực… …nằm gọn ngay trong…cái phong bì…!