Trang trong tổng số 2 trang (20 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]

Ảnh đại diện

Vũ Phong Lĩnh 武風嶺

Làm người

Nhẫn khi đời đổ lỗi oan khiên,
Tin vào mình, dạ vẫn bình yên.
Coi Thắng-Bại hai tuồng hư huyễn,
Nghe Thật-Gian một lẽ tự nhiên.
Dựng cơ đồ từ tro tàn đổ nát,
Rèn tâm trí trong lửa thử truân chuyên.
Giao du Vua-khách, giữ lòng thanh khiết,
Lấp phút giây, xây nghiệp vững bền.
"Vũ tâm son sắt giữa đất trời,
Phong sương mặc kệ, chí chẳng vơi.
Lĩnh cao một cõi hiên ngang đứng,
Soi rọi nghìn năm đất muôn nơi."
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vũ Phong Lĩnh 武風嶺

Đêm khuya tự vấn

Trống vắng canh khuya, bóng đổ xa,
Niềm riêng trĩu nặng, một mình ta.
Trăng soi đáy chén, sầu thêm tủi,
Gió lọt song thưa, lạnh mái nhà.
Kỷ niệm đong đầy, tan tựa khói,
Lời yêu phai nhạt, tàn như hoa.
Nhân thế xuôi ngược, duyên trôi nổi,
Ngoảnh lại đời người, thoáng chốc qua.

Đêm lắng ưu tư, vạn nỗi suy,
Ngẫm chuyện thế nhân, được mấy khi.
Sóng lùa bãi cát, tan hình vóc,
Gió cuốn mây ngàn, mãi cuốn đi.
Năm tháng bạc đầu, gương đã điểm,
Sự đời đen trắng, tiếc mà chi.
Về nương cửa Phật, tâm thanh thản,
Thoát cõi hồng trần, dứt sầu bi.
"Vũ tâm son sắt giữa đất trời,
Phong sương mặc kệ, chí chẳng vơi.
Lĩnh cao một cõi hiên ngang đứng,
Soi rọi nghìn năm đất muôn nơi."
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vũ Phong Lĩnh 武風嶺

Nhân sinh cảm ngẫm

Bên hiên ngẫm chó, miệng hay cười,
Cứ ngỡ trần gian lắm kẻ tươi.
Một dạ trung trinh, canh giữ cửa,
Đôi lời khen ngợi, dạ mừng tươi.
Lời ngon tiếng ngọt, lòng dao găm,
Miệng lưỡi khen nhau, dạ ghét người.
Thoáng trông nhân thế, thêm sầu tủi,
Nên lòng bối rối, bạn tôi ơi!
"Vũ tâm son sắt giữa đất trời,
Phong sương mặc kệ, chí chẳng vơi.
Lĩnh cao một cõi hiên ngang đứng,
Soi rọi nghìn năm đất muôn nơi."
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vũ Phong Lĩnh 武風嶺

Duyên phận lỡ làng

Lời thề năm ấy vọng trăng suông,
Để mối tình đầu nhuốm lệ tuôn.
Mắt biếc dõi trông ngàn dặm thẳm,
Môi hồng nức nở mấy mùa luôn.
Chén rượu đơn côi sầu lắng đọng,
Phím đàn lỗi nhịp khúc sầu buông.
Nguyệt Lão vì đâu se lạc mối?
Hồng trần duyên bạc biết về nương.

Lầu vắng mình ta ngồi ngóng trông,
Cảnh xưa còn đó người thấy không?
Mây bạc cuối trời trôi lãng đãng,
Sóng xanh mặt nước gợn tơ lòng.
Áo mỏng vai gầy sương thấm lạnh,
Tim côi gối chiếc lệ hoà đông.
Đã biết yêu là ôm trái đắng,
Cớ sao phận bạc mãi long đong.
"Vũ tâm son sắt giữa đất trời,
Phong sương mặc kệ, chí chẳng vơi.
Lĩnh cao một cõi hiên ngang đứng,
Soi rọi nghìn năm đất muôn nơi."
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vũ Phong Lĩnh 武風嶺

Đông Tây hợp nhất

Phương Đông phương Tây vốn không chung,
Lối khôn chia rẽ, hận khôn cùng.
Mắt tưởng tỏ tường, đường thêm rối,
Tai ngỡ nghe thông, cõi mịt mùng.
Đông về một cõi, tan ngăn cách,
Tây lại chung đường, nối cảm thông.
Đạo về trong trẻo lòng thơ bé,
Nước Trời rộng mở bởi tâm không.
"Vũ tâm son sắt giữa đất trời,
Phong sương mặc kệ, chí chẳng vơi.
Lĩnh cao một cõi hiên ngang đứng,
Soi rọi nghìn năm đất muôn nơi."
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vũ Phong Lĩnh 武風嶺

Nhớ mẹ

Hồn thiêng phảng phất quanh hiên nhà,
Cõi tạm chia lìa khuất nẻo xa.
Lời ru văng vẳng bên thềm vắng,
Bóng Mẹ chập chờn cõi mộng qua.
Biển rộng không bằng lòng Mẹ lớn,
Non cao khó sánh nghĩa sinh là.
Mồ xanh cỏ phủ sương giăng lối,
Khóc Mẹ thân thương đã nhạt nhoà.

Nghĩ lại đời Người nặng nỗi sầu,
Thân cò hôm sớm tóc pha mầu.
Lưng còng gánh cả trời mưa nắng,
Gót mỏi đi mòn vạn dặm dâu.
Dạy dỗ nên người, lời quý giá,
Chở che qua buổi, nghĩa đậm sâu.
Lòng con ghi tạc muôn vàn chữ,
Hiếu nghĩa chưa tròn, lệ chảy mau.
"Vũ tâm son sắt giữa đất trời,
Phong sương mặc kệ, chí chẳng vơi.
Lĩnh cao một cõi hiên ngang đứng,
Soi rọi nghìn năm đất muôn nơi."
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vũ Phong Lĩnh 武風嶺

Tự bạch người viết

Thao thức đêm dài con chữ tuôn,
Ý thơ thôi thúc mãi không buông.
Nửa đêm tỉnh giấc ghi đôi chữ,
Sáng sớm lim dim giữ một nguồn.
Giấy mực song hành xua nỗi muộn,
Cà phê đối ẩm đuổi cơn buồn.
Tâm huyết chắt chiu từng trang viết,
Nghề viết vui buồn, trọn sắt son.
"Vũ tâm son sắt giữa đất trời,
Phong sương mặc kệ, chí chẳng vơi.
Lĩnh cao một cõi hiên ngang đứng,
Soi rọi nghìn năm đất muôn nơi."
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vũ Phong Lĩnh 武風嶺

Chọn bạn đời

Chọn người kết tóc trăm năm,
Phải tường nhân cách, phải rành chữ tâm.
Mắt biếc môi son rồi phai thắm,
Tóc mây da tuyết cũng phai ngầm.
Xem người lúc khó, tình không cạn,
Thử bạn khi nghèo, nghĩa chẳng thâm.
Phẩm hạnh là vàng nên quý trọng,
Tìm duyên xin chớ vội sai lầm.

Công dung ngôn hạnh vẹn toàn,
Ấy người con gái phúc nhà trời ban.
Mẹ cha hiếu kính tròn câu thuận,
Chồng con thương quý vẹn chữ an.
Lời hay lẽ phải luôn hoà nhã,
Việc khó tình ngay vẫn vững vàng.
Gia phong nền nếp nhờ tay giữ,
Hơn ngàn châu báu, lụa là cao sang.
"Vũ tâm son sắt giữa đất trời,
Phong sương mặc kệ, chí chẳng vơi.
Lĩnh cao một cõi hiên ngang đứng,
Soi rọi nghìn năm đất muôn nơi."
15.00
Ảnh đại diện

Vũ Phong Lĩnh 武風嶺

Tình thiên thu

Nghĩa nặng tình sâu tựa biển trời,
Dù cho vật đổi giữa dòng đời.
Non cao chẳng ngại chùn chân bước,
Bể rộng nào lo dạ héo vơi.
Sắt đá đâu mòn tâm khắc cốt,
Vàng thau há lẫn dạ không dời.
Trăm năm ước hẹn duyên còn đó,
Mãi mãi ngàn thu rạng ánh ngời.
"Vũ tâm son sắt giữa đất trời,
Phong sương mặc kệ, chí chẳng vơi.
Lĩnh cao một cõi hiên ngang đứng,
Soi rọi nghìn năm đất muôn nơi."
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vũ Phong Lĩnh 武風嶺

Điệu Thanh Ngọc Án

Hải đường mọng mị sầu mưa xuân,
Ong bướm tiêu hồn nát mấy phân.
Thiếu nữ trang thanh làn mắt thuỷ,
Gót sen thoăn thoắt dậy hương xuân.
Mười lăm độ ấy tình vô hạn,
Gửi chút lòng riêng chốn bụi trần.

Tuổi trẻ vui vầy được bấy nhiêu,
Ngàn vàng một khắc đáng bao nhiêu.
Hoa trôi nước chảy lệ thầm đếm,
Tống Ngọc sầu xưa, ý nhạt điều.
Bức tường đông ấy niềm đau cũ,
Ngàn năm vương vấn mãi tiêu điều.
Lời phi lộ

Khúc từ trên chính là một áng văn thương xuân. Giữa tiết trời xuân tươi đẹp, gió đông hây hẩy làm say đắm lòng người, khách đa tình còn thấy ngẩn ngơ, huống chi là hạng thiếu nữ đương xuân hay kẻ phong lưu công tử, bảo sao lòng chẳng xuyến xao?

Phàm là nam nữ ở đời, khi bước sang tuổi trăng tròn mười lăm, mười sáu, lẽ tự nhiên sẽ nảy sinh những tình cảm thầm kín khó tỏ cùng ai. Con trai còn có việc thù tạc, bạn bè bên ngoài, hoạ chăng cũng có lúc nguôi ngoai ý niệm. Riêng con gái vốn phận cấm cung, một khi đã vương vấn tơ lòng, thì dù lúc thêu thùa hay khi dạo chơi cùng chúng bạn, tâm tư ấy cứ hiện ra trong tiếng thở dài, chẳng lúc nào dứt khỏi lòng đau.

Bởi vậy, bậc làm cha mẹ cần phải thấu hiểu tâm can con cái, sớm tìm nơi môn đăng hộ đối để định chuyện trăm năm. Hễ con đến tuổi cập kê, cưới gả kịp thời, se dây kết tóc, ấy là để đôi lứa sắt cầm hoà hợp. Được thế thì trai chẳng còn mộng vượt tường như Tống Ngọc, gái chẳng còn ý gửi gắm cung đàn như Văn Quân, đó mới thật là cái phúc của gia môn, cái vui của cha mẹ.

Nhưng có người lại bảo: “Ông nói thế là lầm rồi. Mong con có nơi có chốn là lòng chung của cha mẹ, lẽ nào ngoài việc gả bán, lại chẳng còn cách nào để quản giáo con cái sao? Vả lại hôn phối cũng phải có thời, chẳng lẽ trước lúc xuất giá cứ mặc cho chúng tự do tự tại, không có phép tắc gì ràng buộc?”

Xin thưa, chuyện này để tôi từ từ giãi bày, gọi là đôi lời tâm huyết gửi tới những bậc sinh thành trong thiên hạ.

Với con trai, từ thuở vừa rời tã lót, ra ngoài bái sư học đạo, chính là lúc trí tuệ mới mở mang. Phải giảng giải cặn kẽ bốn chữ Hiếu, Đễ, Trung, Tín. Phải dạy rằng cha mẹ không bao giờ sai, anh trưởng là người đáng kính; lòng phải giữ sự thành thực, lời không được thốt điều hão huyền. Cứ thế mà bảo ban, tự khắc tâm tính chúng sẽ hoà thuận, chí khí sáng trong, chuyện phạm thượng nghịch cảnh sau này tuyệt nhiên không có. Chẳng cần dùng đến roi vọt chúng cũng kính sợ, chẳng đợi nhắc nhở chúng cũng tuân lời. Đó là phép dạy con trai, xem ra cũng thật giản đơn.

Song, việc giữ gìn con gái lại tốn nhiều công sức hơn hẳn. Lúc nhỏ dạy việc kim chỉ, nghi lễ khuê môn thì không cần bàn tới, nhưng hễ lên sáu, lên bảy là phải tăng cường phòng nhàn. Phép phòng nhàn ấy đại để có mười điều nghiêm ngặt:

1, Trong ngoài phân minh, tuyệt đối không cho người lạ vào nhà. (thanh túc nội ngoại)
2, Giữ gìn gia phong, không cho phép con gái ra khỏi cửa. (khuê phạm nghiêm lệ)
3, Đầy tớ trẻ trung, khôi ngô không được để tiểu thư giáp mặt. (cách tuyệt tôi tớ)
4, Anh em họ hàng, bên nội bên ngoại cũng phải giữ khoảng cách, tránh lúc nhỏ chơi đùa thân mật, lớn lên nảy sinh tình ý kiểu “Thanh mai trúc mã” rồi gây ra chuyện lỗi đạo. (phòng xa thân quyến)
5, Các hạng “ba cô sáu bà” (những người đàn bà chuyên đưa tin, bói toán) tuyệt đối không cho vào nhà để tránh bị dụ dỗ, làm hỏng danh tiết. (cấm cửa mối lái)
6, Những bản đàn, khúc từ thương xuân tuyệt đối không được cho xem. (tuyệt đường văn chương sầu luỵ)
7, Không cho kết giao với hạng phụ nữ tâm tính bất chính. (chọn bạn mà chơi)
8, Không để con gái quá đam mê việc thơ phú viết lách (dễ sinh tâm tư viển vông). (hạn chế bút mực)
9, Không được buông lỏng cho đi xem hát xướng. (cấm xem ca diễn)
10, Tuyệt đối không để con gái ra ngoài thắp hương bái Phật. (không đi chùa chiền)

Vì sao hôm nay tôi lại kể ra mười điều này? Âu cũng bởi sau đây có truyện về một nàng thiếu nữ sắc nước hương trời, chỉ vì một lần đi thắp hương mà gây ra bao chuyện sóng gió. Cũng may nàng là người chí khí kiên trinh, “mất ở phương Đông lại thu về ở phương Tây”. Lại thêm người nam tử đã đính ước tấm lòng vàng đá không phai, dù trải qua phiêu bạt vẫn không đổi tâm đầu. Cuối cùng, công danh rạng rỡ, vua ban hôn lễ, lấy tấm chăn gấm mà che đi những vết nhơ cũ, chẳng những không bị người đời cười chê mà còn khiến thiên hạ phải trầm trồ khen ngợi. Xin mời nghe tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện này...

Chuyện cũ đem ra bàn thong thả,
Phong lưu bao độ hiếm người hay.
Lời ngay răn trước thay lời giới,
Chớ phụ lòng ta chút ý này.
Nguồn: Facebook
"Vũ tâm son sắt giữa đất trời,
Phong sương mặc kệ, chí chẳng vơi.
Lĩnh cao một cõi hiên ngang đứng,
Soi rọi nghìn năm đất muôn nơi."
Chưa có đánh giá nào

Trang trong tổng số 2 trang (20 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]