Trang trong tổng số 439 trang (4387 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [272] [273] [274] [275] [276] [277] [278] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

sa0xa

Một giây gặp em
Một phút làm quen,
Một giờ đã thương
một ngày đã yêu,
Một tuần đã nhớ
Một tháng đợi chờ
Một năm ngóng trông .
Trân trân phi nhân
Liễu liễu siêu kiều
Ảnh ảnh sắc cảnh
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nguyệt Thu

Vo Danh đã viết:
Nguyệt Thu đã viết:
** Mang thơ từ "Nhớ nhớ... quên quên" về...

Lạc về đâu...


Có một người không biết lạc về đâu
Để "Nhớ... quên..." dường như lại bắt đầu
Lùi xa tít vào tận trong ký ức...
Đến bao giờ thơ hết ngóng trông nhau?

Có một người chắc đang tập học quên
Đẩy niềm nhớ vào miền xa mông mênh
Ừ, quên được-có nghĩa là hết nhớ
Như hết ngày mình lại được bóng đêm!

Có một người... dường như vẫn quanh đây
Vẫn lặng thầm... dường không muốn ai hay...
Trang thơ lại thơm đượm màu nắng-gió
Nên một người... thử lật giở, đêm nay...

:)
NT, 12/3/2010
Có đi đâu rồi cũng trở lại đây
Một vùng ký ức còn đó, không phai
Nhớ hay quên ai đâu kiềm chế được
Khi muốn quên là nỗi nhớ dâng đầy

Có đi đâu rồi cũng trở về ngay
Nơi chốn cũ vùng trời mây quen thuộc
Này thơ ơi, thôi ngân lời não nuột
Cho nắng về chia sẻ chút niềm riêng

Rồi qua đi ngàn vạn nỗi ưu phiền
Chỉ còn lại bao yêu thương triền miên
Nhạc thơ quyện theo tiếng lòng rung khẻ
Cho ngày vui còn dài đến muôn niên

:)
Có một ngày...

Có một người… lâu thật lâu mới ghé!
Tưởng rằng thơ khô héo hết mất rồi
Đọc từng câu, lòng bất chợt bồi hồi
Cứ nhớ nhớ, quên quên rồi lại nhớ

Có trang thơ… nâng niu từ một thuở
Những tâm tình chất ngất gửi nơi đây
Có vui-buồn, san sớt những riêng tây
Có lưu luyến, bùi ngùi và tê tái

Có một chiều… bài thơ xưa, đọc lại
Nhớ vườn đông hồng chớm hé nụ thơm
Có một người… mang nắng đến bên hiên
Thêm chút nhạc vướng tơ trời lãng đãng

Ngày tháng ba… cỏ vườn xuân xanh thắm
Đã tháng ba… mới đó một năm tròn
Đêm tháng ba… gửi gió một nụ hôn
Vào trời đất,  ấm thêm màu kỷ niệm…

NT, 14/3/2010
"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Trương sỏi



Có một người lần đầu tiên gặp
Cứ ngỡ là đẹp lắm như tiên
Bởi vì suy ra từ cái tên
Nguyệt THu là em Hằng Nga nhỉ./.
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nguyệt Thu

@Trương Sỏi: Đừng "ngỡ" mà nhầm, không "suy" sẽ không sai, bạn ạ! Trên cõi ảo này khó có nhiều điều thật, một khi ta chưa hoặc không thể thành thâm giao. Thi viện đã một thời ồn ào bởi chuyện thành viên cao tuổi lại khai thành thiếu nữ trẻ trung, xinh đẹp và trong mấy chục ngàn thành viên của Thi viện hiện nay, rất có thể nhiều "anh" trong khai lí lịch lúc đăng ký lại là "iem" chính hiệu con nai vàng!
Cho nên, có quan trọng gì những chuyện ấy? Tham gia chung một diễn đàn, nhất là diễn đàn Thi viện này, cái quý nhất cốt ở cái tình thể hiện trong giao lưu vậy! :)

Nguyệt Thu: là cái nick
Không kém cũng không hơn
Người thì cũng thường thường
Như bao thành viên khác

Xin đừng ai thắc mắc
Cũng đừng ngỡ đẹp xinh
Đừng lấy tên suy hình
Có nghĩa chi đâu nhỉ?
"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nguyệt Thu

Làm thơ yêu anh


Em lại viết những vần thơ yêu anh
Một tình yêu cho em những ngọt lành
Bao mến thương tình cờ đã gặp
Mật giọt xuống đời-tình đơm ngọc long lanh

Anh là gió mang cho em dịu mát
Là hương đời trao cho em nồng say
Là giọt nắng trên cỏ xanh bát ngát
Là hiền hoà để em nép vào tay

Ước được yêu anh trọn hết kiếp này
Ước được anh yêu bây giờ, mãi mãi
Mỗi ngày có nhau, dệt thêm bao dấu ái
Xua hết nhọc nhằn, buồn đau cũng trôi xa

Em là vầng trăng xanh gửi vào đêm chút mượt mà
Chút viễn mộng cho tháng ngày êm ả
Gửi vào thơ một thoáng xuân, dăm chiều cuối hạ
Một thu vàng, nhặt lá  kết tình em

NT, 15/3/2010
"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nguyệt Thu

** Mang thơ viết ở "Thơ-là thơ hãy nói đi" về:

Giọt sương


Em đâu biết
sương cũng hờn,
cũng giận
Bởi giọt dường mỏng mảnh thế kia
Những long lanh
là nước mắt vờn mi?
Giữa trong trẻo
có muôn vàn cay đắng?

Gió cõng sương về đâu
Khi ngày buông ánh nắng
Nỗi hờn em
Vợi nhẹ chút nào không?

Trong những tươi xinh
rạng rỡ
đóa hồng
Có âm thầm
Níu tình em lại đấy?

Là sương khuya
Sương mai...
Đều cũng vậy
Chỉ mong manh
Mong manh...

NT, 16/3/2010
"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Rào-Nam

@chị Nguyệt Thu: có bao giờ chị thấy mỏi không hả chị? em gửi chị mấy dòng nhé

MỎI

Có một con sóng mỏi
Gối lên bờ dừng chân
Được bờ ve vuốt kể
Những chuyện tình trăm năm

Có một chiếc lá mỏi
Lắc lư rời cành quen
Đành nương theo ngọn gió
Rơi sâu vào bóng đêm.

Có một tia nắng mỏi
Tìm nơi đỗ bình yên
Chọn một khe cửa nhỏ
Rắc lên khung lụa mềm.

Có một bài ca mỏi
Nửa chừng buông rơi lời
Thành ra bao nốt nhạc
Lơ đễnh rơi và rơi.

Có một lời ru mỏi
Dừng lại bên vành nôi
Sà lên tóc của bé
Kéo thời gian ngừng trôi.

Có một bàn tay mỏi
Dừng lại trên bờ vai
Thành cái xoa vụng dại
Trong nụ cười cả hai.

Có một đôi chân mỏi
Dừng lại trước hiên nhà.
Có một tâm hồn đợi
Cửa mở, ùa nắng pha.

11-3-2010.

Vô tình thu vắng lung linh nắng vàng
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nguyệt Thu

@ngh.mai: Đọc bài thơ Mỏi của em, tự nhiên chị nhớ bài Nỗi niềm của chị, chắc vì bài thơ em bắt đầu bằng "Có một con sóng mỏi", còn chị thì "Có một con sóng nhỏ"

Bài thơ ấy như thế này:


Có một con sóng  nhỏ
Lạc loài nơi biển khơi
Nửa yêu đời sóng gió,
Nửa còn e dập vùi...

Hôm theo thuyền về  bến
Thấy đời như bình yên
Sóng ven bờ âu yếm
Hôn mãi lên đất liền

Từ đó con sóng nhỏ
Thôi còn mơ khơi xa
Tiếng lòng chừng tĩnh lặng
Vỗ bên bờ hiền hoà...

Những hôm trời giông bão
Dội lòng con sóng xưa
Xôn xao ngàn nỗi nhớ
Sóng những muốn tung bờ!

Rồi mặt nước bình yên
Con sóng dường tỉnh mộng
Bên bờ lại vỗ êm
Giấu tiếng lòng xao động...

Lao xao ngàn sóng vỗ
Đưa bao thuyền ra khơi
Ai có nghe trong gió
Âm sóng vang bồi hồi?

(NT, 1992)


Post bài thơ này ra đây, cũng là một cách để trả lời em hôm nay vậy! Con sóng nhỏ trong lòng chị ngày đó hình như đến giờ vẫn còn nguyên, không thay đổi, dù khi thăng khi trầm, khi âm ỉ lúc trào dâng. Để ý cái dòng thời gian em sẽ thấy: 1992! Mười tám năm rồi chứ có ít đâu? Mà có khi mười, hai mươi năm nữa, vẫn sẽ thế! Vậy em nghĩ chị có mỏi không? Có đấy! Có nhiều khi mệt mỏi, thậm chí con sóng ấy còn muốn rã rời và có lúc còn cả muốn buông xuôi, chìm nghỉm. Tưởng thế thôi, qua cơn mỏi mệt, người ta lại đứng dậy và tiếp tục dấn bước, bởi vì con đường phía trước còn chưa phải là ngõ cụt mà! :)
Tiếng lòng còn âm vang mãi để mình lại tiếp tục viết, tiếp tục làm thơ mà diễn tả nỗi lòng mình, nỗi lòng người... :)

Chị rất thích hình ảnh "tia nắng mỏi" trong bài thơ của em:

"Có một tia nắng mỏi
Tìm nơi đỗ bình yên
Chọn một khe cửa nhỏ
Rắc lên khung lụa mềm."


Nghe trong chiều mỏi


Tia nắng dầu có mỏi
Vẫn không đành lụi tàn
Từ một khe nắng nhỏ
Tỏa ra ngày mênh mang

Một lời ru có mỏi
Vẫn cho giấc bình an
Bao ân tình đón đợi
Trên cánh đồng thời gian

Sóng kia dù có mỏi
Vẫn buông lời yêu thương
Gửi khơi xa vời vợi
Bấy nhiêu niềm vấn vương...

Lá trên cành có mỏi
Rơi xuống bờ cỏ mềm
Chiều hôm chờ sương gội
Mai đón mặt trời lên

Bước đường xa có mỏi
Hãy ngồi xuống bên thềm
Lắng nghe tình yêu gọi
Bỗng thấy đời ấm êm...

NT, 17/3/2010
"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Zaolin

Nguyệt Thu đã viết:
Gió...

Gió thổi từ tim... Có thật không?
Là ngọn mềm đưa khúc tình nồng
Hay làn roi quất vun vút lạnh?
Buốt hồn ai giữa những chiều đông?

Hoa thơm, bướn lượn, áng mây hồng
Cỏ ngọt, đồng xanh, trời mênh mông...
Nào ai dám chắc tình sẽ đẹp
Thơ đắp nắng chiều, mắt mỏi trông...

NT, 13/3/2010
Cứ hễ thấy đông ... gió lại buồn
Phải chăng như thế ... có thật không ?
Hay người tức cảnh lùa vào gió
Gán tội chưa xuân ... gió phải buồn!
Tự cổ chí kim đông phong vịnh
Sầu đa như thử tự đông phong ...!!!
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Zaolin

Ngày thật dài cho những lối cũ thật quen
Tôi lại tìm thấy tôi trong căn gác nhỏ
Bụi có phủ mờ tường có rêu cỏ
Vẫn là tôi trong chính cuộc đời mình

Những lúc buồn ngắm ánh bình minh
Trong sương sớm nghe tim mình òa vỡ
Tuổi đá buồn trong tâm hồn lỡ dở
Đốt một đời không cháy nổi yêu thương

Khờ dại quá nên ôm trọn đau thương
Để rồi khóc như trời mưa trút nước
Có những vết thương không bao giờ lành được
Như cuộc đời đâu thiếu những vết loang

Rồi một ngày sẽ có người sang ngang
Hẹn biển làm chi, thề non làm gì
Đi đến tận cùng cũng chỉ là nước mắt
Thấy bóng mình che kín bóng hoàng hôn ...
Tự cổ chí kim đông phong vịnh
Sầu đa như thử tự đông phong ...!!!
Chưa có đánh giá nào

Trang trong tổng số 439 trang (4387 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [272] [273] [274] [275] [276] [277] [278] ... ›Trang sau »Trang cuối