Trang trong tổng số 81 trang (809 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [77] [78] [79] [80] [81] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Trường Phi Bảo

MÙA BIỆT LY
Thơ - Trường Phi Bảo

Tàn cơn mộng, phai môi cười,
Giấc mơ yêu cũng rã rời trong nhau.
Duyên xa... cách trở sầu đau,
Người xa... tình lỡ nát nhàu tâm can.

Vần thơ mang ý dở dang,
Buồn rưng sóng mắt hai hàng lệ tuôn.
Bên trời nhớ, bên biển thương,
Sông Công, núi Cốc, đâu phương người về?

Ta còn núp bóng sơn khê,
Chờ - trông - mong - đợi - chỉnh tề bóng ai.
Cơ hồ tình sớm thoát thai,
Cô đơn bọc một hình hài... rêu phong.

Người đi giũ hẹn tang bồng,
Người ở chốn cũ nặng lòng gió mưa.
Ngoảnh đầu nhìn lại nẻo xưa,
Sau lưng khói toả sương... mùa biệt ly!

16/03/2026

Tôi là con bé dở hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi, chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời
Quê mùa lọt giữa đất người thành đô

Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Trường Phi Bảo

NHƯ THUỞ BAN ĐẦU 2
Thơ - Trường Phi Bảo

Chìa tay ra, dắt theo cùng,
Dù gian khổ mấy chẳng chùng bước nhau.
Có anh trước, có em sau,
Đôi tim chung nhịp hoà vào yêu thương.

Mình đi cho tới cuối đường,
Răng long, tóc bạc tựa nương đỡ đần.
Mai sau đời vẫn ân cần,
Hạnh phúc biết đủ... ngàn lần nở hoa.

Đôi ta thoả hiệp thuận hoà,
Chồng nhường, vợ nhịn, mặn mà lứa duyên.
Đẹp như cái thuở đầu tiên,
Ngoéo tay thề hẹn vẫn nguyên vẹn lòng.

Cùng nhau chung tát biển đông,
Biển đông dẫu cạn tình không đổi tình.

16/03/2026

Thơ - Đặng Văn Thuận

Thuở đầu giữ trọn trong tim,
Qua bao dâu bể vẫn tìm về nhau.
Dẫu cho sương bạc mái đầu,
Tình xưa còn ấm như câu hẹn thề.

Đường đời dẫu lắm sơn khê,
Hai tim chung nhịp chẳng hề đổi thay.
Biển Đông dẫu cạn một ngày,
Nghĩa tình vẫn vẹn như ngày đầu tiên.

Tôi là con bé dở hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi, chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời
Quê mùa lọt giữa đất người thành đô

Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Trường Phi Bảo

MÙA HẠ CUỐI
Thơ - Trường Phi Bảo

Còn đâu cái hẹn mùa sau,
Cơn mưa cuối cấp chia nhau nỗi buồn.
Bạn bè mỗi đứa một phương,
Phượng rơi tím cả sân trường dấu yêu.

Có người lẫn khuất trong chiều,
Có người tay thả cánh diều ước mơ.
Có người nhỏ lệ thương chờ,
Có người gom nhặt dại khờ suy tư.

Dòng lưu bút, bức tâm thư,
Buồn vui hờn giận giã từ ngày qua.
Bao nhiêu kỷ niệm ngọc ngà,
Vương theo màu áo trắng tà thơ ngây.

Bùi ngùi, bịn rịn phút giây,
Nhìn nhau bốn mắt đong đầy niềm thương.
Sân trường hai bóng tơ vương,
Mùa hạ cuối... sắt se buồn đôi tim.

16/03/2026

Tôi là con bé dở hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi, chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời
Quê mùa lọt giữa đất người thành đô

Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Trường Phi Bảo

VẪN CÒN...
Thơ - Trường Phi Bảo

Vẫn còn đó đôi bướm hoa,
Xoè trong trang vở anh à nhớ không?
Dù cho khô héo sắc bông,
Nhưng là tất cả tấm lòng anh trao.

Vẫn còn lắng đọng ngọt ngào,
Từng dòng lưu bút xuyến xao tâm hồn.
Chia tay lặng lẽ hoàng hôn,
Sân trường nhạt nắng, hạ buồn qua đây.

Vẫn còn áo trắng màu mây,
Xếp để ngăn nhớ, chất đầy niềm mơ.
Cho em tìm lại ngày thơ,
Đôi tà áo mộng, tóc hờ hững vai.

Vẫn còn trìu mến mắt nai,
Tình thương bè bạn mãi hoài vấn vương.
Ve kêu hè gọi cuối đường,
Như điềm báo trước nỗi buồn biệt ly.

Dù thời gian có trôi đi,
Khung trời áo trắng dễ gì phôi pha.
Vẫn còn kỷ niệm trong ta,
Đời không chung hướng... người xa... kẻ chờ.

Bâng khuâng hạ tới ngẩn ngơ
Cùng cơn mưa nhỏ vu vơ trước thềm
Giọt mưa ngấm cả vào tim
Cho em nỗi nhớ cũng lem lấm sầu.

17/03/2026

CÒN ĐÂU..?
Thơ - Đặng Văn Thuận

Còn đâu phượng tím sân trường,
Ve ngân năm cũ còn vương lối về.
Trang xưa lưu bút câu thề,
Ép trong trang vở tái tê nỗi lòng.

Còn đâu áo trắng màu mây,
Hạ xưa ngan ngát hương đầy tóc ai.
Bâng khuâng một thoáng mi dài,
Thẹn thùng ánh mắt cho dài nhớ thương.

Còn đâu giọt nắng sân trường,
Hoàng hôn tiễn bước con đường chia tay.
Hàng me rụng lá hao gầy,
Một thời kỷ niệm đong đầy trong tim.

Còn đâu lối cũ im lìm,
Bàn tay năm ấy đi tìm bàn tay.
Bao nhiêu thương nhớ vơi đầy,
Gió đưa kỷ niệm những ngày xa xôi.

Còn đâu bè bạn chung vui,
Tiếng cười rộn rã một thời học sinh.
Trang thơ vụng dại nghĩa tình,
Theo năm tháng vẫn lặng thinh trong lòng.

Còn đâu mộng ước ban đầu,
Dòng đời xuôi ngược bạc màu thời gian.
Người đi biền biệt muôn vàn,
Để ta giữ mãi phượng tàn trong tim.

17/03/2026.

Tôi là con bé dở hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi, chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời
Quê mùa lọt giữa đất người thành đô

Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Trường Phi Bảo

MỘT THỜI ÁO TRẮNG TUỔI HOA
Thơ - Trường Phi Bảo

Sách vở ơi, chớ ngậm ngùi,
Ngoan nào khép lại buồn vui học trò.
Bảng đen, viên phấn nhỏ to,
Chia niềm tâm sự đem cho bạn bè.
Hộc bàn còn sót chùm me,
Vài ba quả khế chua lè nằm im.
Bút nghiêng nghiêng, nét chữ tìm,
Nhớ thương lặng lẽ rót thêm vài dòng.

Chỗ ngồi có vắng ai không?
Bâng khuâng ngàn nỗi sầu đong thật đầy.
Cơn mưa hạ tạt ngang đây,
Hỏi thăm áo trắng thơ ngây sao buồn?
Phượng rơi từng cánh héo hon,
Lá me vương vãi trên con đường về.
Sân trường lộng gió tứ bề,
Hành lang hiu hắt, não nề tâm can.

Chia tay...!
thảng thốt, bàng hoàng,
Xa nhau rồi....
mắt lệ tràn bờ mi.
Đôi mình mộng níu, mơ ghì,
Mà không ngăn được biệt ly... trời dành.
Đường đời muôn lối loanh quanh,
Em - anh hai ngã... đừng thành lạ xa.
Một thời áo trắng tuổi hoa,
Mãi là kỷ niệm trong ta... ngọt ngào.

18/03/2026

Tôi là con bé dở hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi, chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời
Quê mùa lọt giữa đất người thành đô

Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Trường Phi Bảo

HOA TIM
Thơ - Trường Phi Bảo

Tình xưa nghĩa cũ qua sông,
Tim người vỡ, sắc hoa lòng tôi đau.
Một người lỗi hẹn thu nào,
Mà bao thu khác nghẹn ngào tình duyên.

Chồng tôi chẳng để tôi yên,
Hình anh tôi giữ mà điên với tình.
Gia nghiêm buộc phải lặng thinh,
Câm - câm, nín - nín một mình xót xa.

Người nghệ sĩ tặng cánh hoa,
Là hoa tim vỡ, tình ta khó thành.
Thuở trước nào hiểu ý anh,
Tưởng hoa đẹp mới ép nhanh vào hồn.

Ai ngờ gió bụi hoàng hôn,
Tiễn người đi bến cát cồn chơi vơi.
Người đi biệt dạng chân trời,
Mưa rơi, hoa rụng, tơi bời sắc thu.

Tôi ôm nỗi nhớ, cho dù...
Ngày sau người vẫn mịt mù cánh chim.
Ngày kia đơn lạnh nỗi niềm,
Tình trinh nữ tựa hoa tim úa màu.

Người không về, cớ vì sao...?
Tôi ngơ ngác, tôi ra vào ngẩn ngơ.
Một mùa thu lại bơ vơ,
Bỗng ai trao mối tình hờ vắt vai.

Tôi theo chồng phụ tình ai,
Hay ai tình phụ mà quay quắt buồn.
Dằn lòng chớ giận người thương,
Hoa tim vỡ cho rối đường tơ yêu.

Người ơi, tôi khóc trăm chiều...

07/11/2005

LẠC LÕNG.!
Thơ - Nguyễn Thanh Tuấn

Tơ tình em rối bao nhiêu
Trong lòng anh cũng trăm điều nhớ thương
Nếu tình mà chẳng vấn vương
Làm sao mà có chung đường hai tim 💕

Một người cứ mãi đi tìm
Một người ngơ ngẩn đắm chìm trong mơ
Tim yêu lạc lõng bơ vơ
Tiếc là hai phía vẫn chờ đợi nhau.

ĐIỆU SẦU RU ĐÊM
Thơ - Trường Phi Bảo

Người ta họ bỏ trầu cau,
Anh còn mãi đợi..., làm đau em rồi.
Chờ cho ván đóng thuyền trôi,
Thì lòng anh mới đứng ngồi hổng yên.

Mình không mắc nợ nhãn tiền,
Nên trăm năm chẳng oan khiên buộc tình.
Hoa tim vỡ vụn niềm tin,
Lỗi anh... anh cứ... hẹn tình trong mơ.

Để rồi chết cả đời thơ,
Thơ tình anh viết, rao vơ vẩn sầu.
Thiên hạ thóc mách tình nhau,
Họ cho em bạc, chớ nào trách anh?

Bên chồng giấc chẳng an lành,
Tiếng thơ anh động bên mành tỉ tê.
Thôi rồi lạc bến sông mê,
Tên anh thầm gọi..., ủ ê mặt chồng.

Ái ân đày đoạ chửa xong,
Đã nghe sóng dậy, bão giông màn trời.
Gia phong lễ giáo răn lời,
Vâng vâng - dạ dạ - mặc người giáo nghiêm.

Lồng son giam hãm đời chim,
Ánh hồng chừ tắt... ru đêm điệu sầu.

18/03/2026

DƯ ÂM HOA VỠ.
Thơ - Đặng Văn Thuận

Tình xưa anh lỡ sang sông,
Để em ở lại mênh mông nỗi sầu.
Một lần lỗi hẹn thu nào,
Ngờ đâu gieo mãi nghẹn ngào về sau.

Anh đâu nỡ phụ tình đầu,
Chỉ vì duyên phận dãi dầu trái ngang.
Biết em giữ trọn đá vàng,
Mà anh đành đoạn phũ phàng bước đi.

Cánh hoa năm ấy trao khi,
Nào hay nhuốm sẵn biệt ly phận tình.
Em ơi, anh cũng lặng thinh,
Nuốt bao cay đắng riêng mình mà thôi.

Hoàng hôn gió cuốn mây trôi,
Đưa anh xa khuất cuối trời bơ vơ.
Mưa rơi ướt lạnh hồn thơ,
Hoa tim vỡ vụn, dại khờ vì ai.

Anh mang nỗi nhớ đêm dài,
Dẫu đi muôn dặm hình ai chẳng rời.
Một mình đối bóng chơi vơi,
Gọi tên em giữa khoảng trời lặng im.

Biết em lẻ bóng đi tìm,
Một miền hạnh phúc lặng chìm xa xôi.
Anh không dám ngỏ một lời,
Sợ thêm vết xước giữa đời em mang.

Em theo chồng bước sang ngang,
Anh ôm dĩ vãng võ vàng tháng năm.
Tình kia chôn tận đáy tâm,
Hoa tim năm ấy âm thầm còn đau.

Người ơi, nếu có kiếp sau,
Xin đừng lỡ hẹn để sầu hai nơi…

18/03/2026.

CHUYỆN TÌNH CHÔN DƯỚI XÁC HOA
Thơ - (Huỳnh Việt) * Trường Phi Bảo

(Như Ti Gôn chẳng đặng đừng,
Sắc hoa đượm thắm lòng mang nặng lời
Dạ kia trót đã trao người
Câu ân tình mãi chuyện đời trần gian..)

Thôi thì nghĩa cũ đừng mang,
Tình xưa đã thác, mơ màng nhau chi.
Dưới giàn hoa máu biệt ly,
Có ngang sông chớ gọi gì... đò ơi!

Người chân mây, kẻ cuối trời,
Lòng sầu gửi gió, dạ cười xót xa.
Chuyện tình chôn dưới xác hoa,
Tàn dư thuở ấy nhạt nhoà hay chưa?

18/03/2026

Tôi là con bé dở hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi, chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời
Quê mùa lọt giữa đất người thành đô

Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Trường Phi Bảo

HOA TIM 2
Thơ - Trường Phi Bảo

Kiếp này tôi đã tin lời,
Nên duyên tôi lỡ... tình người vắng xa.
Kiếp sau mong chớ gặp qua,
Dù trong tiềm thức hai ta... đã từng...

Yêu thương mấy cũng người dưng,
Hẹn thề lắm chỉ cầm chừng mà thôi.
Tổn thương nhau cả một đời,
Tội gì môi phải hứa rồi lại quên.

Chuyện mình dĩ vãng không tên,
Tôi buông xuôi phận cho bền mối duyên.
Chồng tôi trầm giọng nhủ khuyên,
(Bên anh đừng có nhớ riêng người nào.)

Tôi cười gượng, biết nói sao,
Im hơi - lặng tiếng - nghẹn ngào... về đêm.
Tôi xa xót, đắng nỗi niềm,
Hoa tim từng cánh bên thềm... nhẹ rơi.

Tình xưa, nghĩa cũ tàn hơi,
Duyên hiu, phận hẩm đành rời bước đi.
Dòng dư lệ ép vần thi
Như hoa tim vỡ, lòng thì... chết tâm.

Lễ giáo đặt để đầu nằm,
Gia phong tiết thủ theo năm tháng dài.
Tiêu hao héo mọn hình hài,
Lồng son than vắng, thở dài... kiếp chim.

Vẫn là hai mảnh hoa tim,
Rụng rơi một nửa... báo điềm... mất nhau.
Kiếp này dang dở sầu đau,
Tình trong muôn kiếp về sau đừng tìm.

18/03/2026

NGĂN CÁCH
Thơ - (Xuan Hong) * Trường Phi Bảo

(Hoa tim ai xẻ làm đôi
Nửa em cất dấu nửa tôi đi tìm
Chiều loang nửa vạt đồi sim
Trời sao ngăn cách đôi chim lẻ bầy.)

Đồi sim heo hút gió mây,
Mình anh... anh đợi... chốn này em trông.
Đôi mình ngăn núi, cách sông,
Đêm tàn - hoa rụng - nát lòng tim côi.

18/03/2026

TÔI THỀ…
Thơ - Vương Vũ
----------------
Thu đi bỏ lại lá vàng
Người đi bỏ lại bên đàng tình tôi
Ngồi nhìn dòng nước lặng trôi
Trách người sao để phai phôi tình này
……
Giá xưa tôi chẳng đắm say
Thì nay đâu phải đắng cay, rụng rời
Người đi về phía chân trời
Để tôi ở lại khóc hời tình tan
…….
Bao ngày nước mắt chứa chan
Bao đêm trĩu nặng muôn vàn đớn đau
Tưởng rằng đẹp đẽ trầu cau
Ngờ đâu chỉ thấy cỏ lau tìm về
……..
Từ nay cô quạnh, não nề
Từ nay lạnh lẽo đi về không ai
Mỏng môi, ăn nói đơn sai
Để cho tôi phải ban mai lệ nhoà.
………
Thôi đành chôn giấc mơ hoa
Thôi đành phó mặc cho qua tháng ngày
Dù cho gió lộng, mây bay
Tôi thề, tôi chẳng còn dây với tình….

Tôi là con bé dở hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi, chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời
Quê mùa lọt giữa đất người thành đô

Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Trường Phi Bảo

ĐẸP MỐI TÌNH QUÊ
Thơ - Trường Phi Bảo

Em gom mây gió bên thềm,
Mượn trăng sao kết thành rèm mộng mơ.
Cho tình yêu mãi như thơ,
Cho anh chung vén dại khờ cùng nhau.
Qua rồi cay đắng,  buồn đau,
Tương lai mình nắm tay nhau đi về.
Con đò neo đậu bến quê,
Dòng sông năm cũ, hẹn thề ngàn xưa.
Dẫu ngày nắng, hay ngày mưa,
Cháo rau qua bữa, bốn mùa vẫn vui.
Khó khăn chia sớt... ngậm ngùi,
Vững tin hạnh phúc... ngọt bùi có nhau.

18/03/2026

Tôi là con bé dở hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi, chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời
Quê mùa lọt giữa đất người thành đô

Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Trường Phi Bảo

TÔI THỀ
Thơ - Trường Phi Bảo

Tôi thề tôi sẽ tuyệt tình,.
Sẽ không luyến bóng, yêu hình người ta
Sẽ vùi chôn tháng ngày qua,
Bao nhiêu thương nhớ - mặn mà - nồng say.

Từ giờ tôi sẽ buông tay,
Sẽ an yên phận, chảng đày đoạ thêm.
Không hao ngày, khỏi phí đêm,
Năm qua tháng lại nguôi niềm khổ đau.

Từ nay thôi nghĩ tới nhau,
Thôi mong, thôi đợi trầu cau từ người.
Tôi dại khờ mới tin lời...,
Cho nên lỡ dở một đời xuân xanh.

Giá mà xưa chẳng yến oanh,
Cái duyên tao ngộ se thành mối duyên.
Cho tình thổn thức không yên,
Rồi ngơ ngác trước muộn phiền... người đi.

Người đi... vui kiếp thiên di,
Tôi ôm mối hận vu qui theo chồng.
Giờ thì tỉnh giấc, cạn lòng,
Tôi thề rũ sạch tình hồng vấn vương.

Xem người như khách qua đường,
Tôi về tìm nẻo yêu thương từ giờ.
Bên chồng sống nốt duyên tơ,
Cho ngôi son sắt bao giờ cũng thiêng.

Quá khứ ơi hãy ngủ yên,
Dĩ vãng đó ném qua miền hư vô.
Thu rơi theo lá vàng mơ,
Tình chết cũng hết thôi hờ hững nhau.

Tôi thề không có kiếp sau!

19/03/2026

KHÉP LẠI TÌNH XƯA.
Thơ - Đặng Văn Thuận

Thôi em khép lại tình xưa,
Mây bay gió cuốn cho vừa lãng quên.
Bao ngày lệ ướt mi mềm,
Giữ chi dĩ vãng mà thêm não nề.

Duyên xưa như giấc u mê,
Đến rồi lại mất, trở về hư không.
Người đi xa tít cuối sông,
Để em ở lại mặn nồng cùng ai?

Bây giờ nghĩa nặng duyên dài,
Trầu cau đã bén tháng ngày nên duyên.
Bên chồng giữ trọn bình yên,
Đừng mang dĩ vãng ưu phiền thêm đau.

Đời người đâu mấy bể dâu,
Qua bao giông gió mới câu nghĩa tình.
Xin em giữ trọn lòng mình,
Đừng đem chuyện cũ nhuốm hình hôm nay.

Người xưa như khói heo may,
Tan trong ký ức những ngày đã xa.
Buông đi cho nhẹ hồn ta,
Cho lòng thanh thản, cho nhà ấm êm.

Một mai tóc bạc bên thềm,
Ngoảnh nhìn sẽ thấy êm đềm bên nhau.
Giữ tròn nghĩa nặng tình sâu,
Ấy là hạnh phúc bền lâu một đời.

Thôi em khép lại chơi vơi,
Đường xưa xin gửi cuối trời gió bay.
Bến nay neo chặt từ đây,
An yên gìn giữ những ngày về sau.

CŨNG ĐÀNH...
Thơ - Trường Phi Bảo

Cũng đành khép lại tình xưa,
Đôi ta nghĩa cũ duyên thừa mà thôi.
Lặng nhìn dòng nước rẽ đôi,
Đò sang bến mới phai phôi chuyện lòng.

Cũng đành chôn lấp nhớ mong,
Cùng ai xây đắp mặn nồng mai sau.
Quên đi người thuở sầu đau,
Bình yên đón nhận môi trao nụ cười.

Cũng đành buông bỏ xa rời,
Tâm không còn chấp mấy lời hẹn yêu.
Thản nhiên vui bước đường chiều,
Chỉ cần mái ấm... đủ nhiều tình thương.

Cũng đành thôi hết tơ vương.

19/03/2026

CHỮ TÌNH MONG MANH.
Thơ - Đặng Văn Thuận

Nghe trong một chữ “tôi thề”,
Mà như gió thoảng kéo về cơn đau.
Tình xưa dẫu đã phai màu,
Mà dư âm vẫn đậm sâu trong lòng.

Buông tay tưởng nhẹ như không,
Hoá ra mỗi bước vẫn còn vấn vương.
Dấu chân cũ giữa vô thường,
Đi qua mấy bận vẫn thương một người.

Khép rồi một thuở tiếng cười,
Khép luôn cả những ngậm ngùi hôm qua.
Chuyện tình như cánh phù hoa,
Nở trong chốc lát rồi xa cuối trời.

Người đi để lại ngậm ngùi,
Kẻ ở ôm trọn nửa đời chông chênh.
Thề xong cũng hoá mong manh,
Vô thường một kiếp, mỏng manh chữ tình.

Chẳng cần oán trách phận mình,
Duyên qua thì để nghĩa tình an yên.
Bến xưa khép lại muộn phiền,
Gió thôi nhắc chuyện ưu phiền đã qua.

Khép lòng như khép mùa hoa,
Để cho tĩnh lặng nở ra trong mình.
Một đời giữ trọn chữ tình,
Mà thôi… cũng chỉ lặng thinh với đời...

BÌNH MINH SAU CƠN MƯA
Thơ - Trường Phi Bảo

Áo lòng đã rách tả tơi,
Còn mơ vá víu chi người... khổ thêm!
Buồn này gậm nhấm quả tim,
Sầu kia lây lất, nặng niềm thương mong.

Ngổn ngang tâm sự chất chồng,
Vá sao lành lặn cõi hồn hoang liêu.
Tổn thương, thương tổn quá nhiều,
Lời xưa, hẹn cũ, trăm điều khắc ghi.

Cả tin nên chẳng hồ nghi,
Sao người bội tín quên đi ước thề.
Mòn chân mỏi gót quay về,
Mong duyên tái hợp bến quê đợi chờ.

Tôi từ trượt dốc dại khờ,
Ngả đau mới biết ngu ngơ mỗi mình.
Kim vàng khâu lại niềm tin,
Chỉ luồn khéo léo cho xinh tươi đời.

Trong tôi... giờ hết yêu người,
Lòng mang vết sẹo, nụ cười khuyết hao.
Đón bình minh, sau mưa rào,
Đời vui sắc nắng sưởi bao tâm hồn.

Ấm lòng tôi những hoàng hôn.

19/03/2026

Tôi là con bé dở hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi, chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời
Quê mùa lọt giữa đất người thành đô

Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Trường Phi Bảo

Thơ - Thế Vân Bùi

Mất rồi tăm cá, bóng chim
Muốn đi cũng phải cố kìm lòng thôi
Bởi ai kia đã đi rồi
Kiếm làm chi nữa...đơn côi nỗi lòng.

Chớ đừng hi vọng ước mong
Để đôi chân bước đường vòng xa thêm
Còn đâu giây phút êm đềm
Một mình ta với bóng đêm đợi chờ...!

VƯỞN THANH BIỆT KHÚC
Thơ - Trường Phi Bảo

Buồng nghiêm lòng mải thẩn thờ,
Vườn Thanh biệt khúc xác xơ thu tàn.
Nhớ về tình thuở trái ngang,
Ti gôn hai sắc lỡ làng duyên nhau.

Giờ em thiếu phụ lầu cao,
Tháng ngày tựa cửa, nghẹn ngào dòng thương.
Trăng soi bóng lẻ đêm trường,
Đêm trường trăng chiếu rọi đường anh qua.

Trời mênh mông, đất bao la,
Sông dài nối bãi, người xa nối tình.
Vườn Thanh lạnh gió vắng mình,
Hoa rơi héo mộng, cảnh thinh lặng sầu.

Thời gian thăm thẳm vó câu,
Anh xưa phiêu bạc về đâu... hở lòng?
Nếu biết em đã có chồng?
Trời ơi người ấy còn mong ước gì?

19/03/2026

Tôi là con bé dở hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi, chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời
Quê mùa lọt giữa đất người thành đô

Chưa có đánh giá nào

Trang trong tổng số 81 trang (809 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [77] [78] [79] [80] [81] ›Trang sau »Trang cuối