Cuộc đời nặng lòng thực tại Biết vương gì và bỏ bớt cái gì Ta nặng lòng lương không đủ sống Băn khoăn cần kiệm vì vàng lên xuống giá Biết chọn lối nào? Thảnh thơi… Thằng bạn hôm qua vừa cưới Ta vẫn đơn côi chẳng ai nhìn Cô bạn vừa mua ngôi nhà mới Ta dẫm chân tại chỗ Lặng thinh… Thiên hạ ùa nhau ra mặt đường Bán đất Xây nhà Nợ nần lút cán Ta lặng lẽ tìm nơi khuất kín Vô tư bởi chặng nợ nần ai Cả tiền bạc Tình cảm Phôi phai… Ta bàng quan tất cả.
Sống trong không gian vừa quen, vừa lạ Sống trong thời gian vợi mọi nụ cười Ai bận rộn, lo lắng, chơi vơi Ta cứ một đời bình yên, sâu lắng…
Đây không phải là bài thơ đầu ba viết cho con Và cũng chưa phải bài cuối cùng Bởi con còn thời gian dài để lớn Ba viết cho con hôm nay kẻo ngày mai sẽ muộn Để tương lai con đỡ phải nhọc nhằn.
Ba viết rồi Nhưng vẫn băn khoăn Bởi không biết con có đọc như hồi còn nhỏ Con đã biết nhận xét câu hay, câu dở Và lời thơ phải nhúng cái của con.
Con đã biết phân biệt lẽ phải Biết kể chuyện bạn gái, bạn trai Biết tham gia vào hành trang của mẹ Và viết những trang nhật ký thật dài.
Có nhiều điều ba không lớn kịp con Cũng phải thôi Bởi ba đã là gốc cây Con đang là lá, ngọn Ba đã là móng trụ Con vẫn mãi vươn lên trời xanh chóp nhọn Xuyên vào mây những khát vọng bao la.
Nhưng dẫu sao, vẫn là con của ba Nên ba phải nhắc con những điều thiết thực Những ngôi nhà vững chắc đều cắm chân vào đất Và sự thật nuôi chân lý bay xa.
Hãy đi bằng chân Và bay bằng đôi cánh ước mơ Để hoài bão có cơ may thực hiện Để tình thương có bờ, có bến Cảm thông với những mảnh đời hẩm hiu.
Chỉ có trí tuệ mới làm con đứng lên Dẫu trên vai con có triệu người dang dở Trí tuệ và tình yêu Bài ca cuộc đời muôn thuở Cho nhân cách con phân biệt đúng, sai Lý trí và trái tim chẳng sợ mệt nhoài. Biết yêu và ghét Nghiêm khắc với chính mình và rộng lượng với bao người khác Con sẽ vô tư thanh thản tâm hồn Dẫu là nắng, lửa tràn hay gió rét mưa tuôn Con sẽ vững vàng theo mọi điều ước muốn Cùng con!
Mây chiều buông trên núi Nhạn thẫn thờ Con nước dạt sóng Đà Rằng ngơ ngác Biển Tuy Hòa thăng trầm vương dát bạc Chiều tôi về, biển đợi có say không?
Những bài ca theo năm tháng mênh mông Những cánh cò chao đồng hoang mưa vắng Những hàng dương cong mình theo gió lộng Biển và chiều ôm thành phố non thơ.
Tuy Hòa chiều Những hàng phượng ngẩn ngơ Tiếng còi tàu gọi ngày xưa một thuở Cứ nhắc mãi một lời thôi, nhắn gửi Ngàn năm qua tháp cổ giữ thiên thu.
Đất anh linh, Kinh đô cũ sương mờ Tôi giữ được chút gì cho nơi ấy Biển đong nắng và chiều ngân đến vậy Mỗi tâm hồn qua thoáng hóa nên thơ.
Con về với quê hương Đồng Hới yêu thương Con về với một chiều đông lặng lẽ Mưa cứ rơi nên dấu chân ướt thế Hay mùa đông níu xuống mãi trời mây?
Nhật Lệ không xanh và in bóng cây Bởi lũ chưa qua trong sóng dào dạt vỗ Thuyền gối bãi dềnh dàng như mơ ngủ Nỗi nhớ về mùa biển gọi chênh chao.
Biển nghiêng nghiêng theo chiều tím về đâu Cơn gió bấc thổi hoài sao không mỏi Hàng dừa lay những ngày xưa về lại Với phong trần mang năm tháng theo sau.
Tóc pha sương, sóng cũng chớm bạc đầu Kỉ niệm một thời vùi lòng biển cả Thảng đâu đó nốt quen pha nốt lạ Biển bên người, sóng lại xóa chân nhau.
Mưa nghiêng rơi xiêu bóng nhịp cầu Con ngóng mãi bóng chiều bên ấy Sông gần lắm mà bờ xa đến vậy Để thẫn thờ neo nhớ cuối trời mây…
Đêm trở mình trong Đồng Hới ngủ say Con đếm lại những bước chân hoài niệm Đồng Phú, Đồng Sơn một thời lưu luyến Tuổi học trò mưa nắng vướng thơ ngây…
Con thả nốt thăng trầm lên những hàng cây Ngày mai xa, sẽ có ai đó hát Về Đồng Hới, biển, sông xanh dào dạt Quảng Bình ơi, ru hai tiếng mơ say.