Trang trong tổng số 58 trang (572 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [26] [27] [28] [29] [30] [31] [32] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

vịt anh

Hạnh phúc là có những việc ta làm rất vụng về mà vẫn được khen :D
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Bắt lấy MT

Hạnh phúc là nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc .
Ta là ta!
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhjm Cô Đơn

Hạnh phúc ở đâu?


Đến bây giờ khi em đã đi xa
Anh mới biết mình nhớ em nhiều lắm
Con đường quen bước chân giờ bỗng lạ
Phố đông người sao vẫn thấy lẻ loi...

Đến bây giờ khi em đã xa rồi
Anh mới biết mình yêu em nhiều thế
Thơ cứ viết mãi những lời không thể
Nhật ký dày hơn cả những ngày xưa

Đến bây giờ khi hai đứa cách xa
Anh mới biết em cho anh nhiều lắm
Thương hạnh phúc dịu dàng sâu thẳm
Anh vô tình để vuột khỏi tầm tay

Ai chẳng có một khoảng trời thơ ngây
Với bao nghĩ suy dại khờ nông nổi
Khi có em chẳng bao giờ anh hỏi
Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc ở đâu?

Đến bây giờ khi chẳng ở bên nhau
Anh mới thấy mình lớn lên nhiều lắm
Biết mong nhớ những buồn vui trông ngóng
Biết mở trái tim yêu thương mọi con người...


Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc ở đâu?
Ta chỉ nhận ra khi nó qua rồi!

(ST)
Về với dốc ngồi nghe chiều gõ cửa
Những buồn vui theo gió cuốn lên trời
Ơi nước mắt ở lưng chừng nỗi nhớ
Trăm cơn say.. xin đổi một trận cười...
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

candy candy

hạnh là may mắn,phúc là tốt lành.Hạnh phúc là cảm xúc sung sướng,hài lòng khi thoả mãn nhu cầu lành mạnh trong cuộc sống.
love means never having to say you're sorry
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vodanhthi

Chồng đi vắng tôi lại thấy dễ chịu



Đọc bài “Lạnh và trống rỗng” (Tuổi Trẻ ngày 3-4), tôi chợt giật mình, gia đình tôi cũng hệt vậy. Nhìn vào nhà tôi ai cũng bảo là hạnh phúc ấm êm: chồng làm giám đốc một doanh nghiệp nhỏ, vợ là giáo viên mầm non, con trai đang học năm nhất đại học.

Chúng tôi chưa bao giờ cãi nhau, chồng tôi rất ít nói, cái tính ít nói ngày xưa hấp dẫn tôi thế nào thì bây giờ là nguyên nhân của cái tổ lạnh này. Anh có thể huyên thuyên với bạn bè, với đồng nghiệp, với hàng xóm... nhưng bước vào nhà anh ít nói một cách đáng sợ. Hỏi gì anh chỉ trả lời cụt lủn: ừ, vậy à, có, không... Dần dần chúng tôi cũng ít trao đổi công việc với nhau, dù ngày xưa là bạn học cùng ngành cùng lớp.

Sáng, ăn sáng uống cà phê, mỗi người một tờ báo im lặng đọc, rồi mạnh ai nấy đi làm. Chiều, anh không la cà nhậu nhẹt mà về rất đúng giờ, cùng ăn cơm với vợ con, xem tivi, lên mạng hoặc đi chơi thể thao. Tôi thì lau dọn nhà cửa, đọc sách và soạn bài. Con trai thì rút vào phòng riêng. Một ngày hai cha con chẳng nói với nhau câu nào.

Theo báo chí cũng như các chuyên gia tâm lý, gia đình chúng tôi cần phải sưởi ấm bằng cách: cùng nhau đi ăn tối ở ngoài, đi du lịch, đi xem hát, cùng xem tivi, nói chuyện với nhau nhiều hơn... Thú thật, đến giờ tôi cũng không muốn sưởi ấm làm gì nữa vì lòng tôi đã đóng băng rồi, tôi không còn thấy khó chịu. Tôi đã bước qua giai đoạn khó chịu, rồi đến chịu đựng và bây giờ thấy bình thường.

Tôi cũng trở nên ít nói một cách kỳ lạ. Tôi tìm vui trong công việc hằng ngày. Ngày nào anh ấy đi công tác vắng nhà tôi lại thấy dễ chịu, hai mẹ con nói chuyện cười giỡn suốt ngày. Mấy từ “gia đình hạnh phúc” sao nghe xa lạ quá!

Tôi thích câu kết của bài báo nọ: đó là bi kịch nhưng không có vẻ gì là của riêng một gia đình.

SONG SONG
Mở mắt thì chạy theo cảnh
  Nhắm mắt thì chạy theo mộng.
                 (Ngọc Tuyền Hạo)
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vodanhthi

Nỗi buồn..vại muối dưa.

* NGUYỄN HƯƠNG GIANG



  Hôm qua nàng trót sa chân vào cửa hàng Uma trên phố, và mang về một buồn mênh mang. Tất cả chỉ vì một cái vại muối dưa bé tí tẹo. Chồng nàng hay âu yếm bảo nàng là người phụ nữ dưa cà, vì anh không hiểu sao thời buổi này có người suốt ngày hì hụi tự muối dưa ăn và khi mùa hè tới mà không có cà thì không ăn được cơm. Nhà có hai người mà mùa nào cũng lọ mọ đi muối dưa, dưa cải sen, cải củ, cải bắp, và cà. Món quà anh tặng nàng lần đầu là vại muối dưa màu xanh vẽ ba con chuồn chuồn bán đầy bên bát tràng, rồi chuyển nhà tới một chung cư nàng thích có vại muối dưa to hơn một chút vì phải muối tặng hàng xóm xung quanh chồng cũng chiều chuộng mua tặng một vại gốm màu nâu bóng nhoãng trong góc chợ mơ cũ. Nàng yêu biết bao những vại muối dưa, vì chỉ có nàng mới hiểu cảm giác của dân ngụ cư, bao năm không sao thích được dưa muối cà muối ở thành phố đông đúc ồn ào này. Và có một cách để nàng nhớ tới cả tuổi thơ của mình, với tình yêu của bà ngoại với người mẹ rất đảm đang , nhớ ăn cà muối xổi giòn tan chua chua, nhớ dưa cải sen ăn cay sộc lên cả mũi, nhớ là nàng thích ăn cơm với nước dưa và tôm rảo mẹ rang, nhớ cái gõ đũa vào tay của bố khi mỗi bữa chỉ được ăn hai quả cà không độc lắm...

   Thế, nên khi bước chân vào quầy đồ gốm thay vì chọn một bình nước lọc có quai thật to, nàng bị hút hồn bởi một cái vại muối dưa bé xinh màu vàng cam có vẽ vài ba quả cherry và mâm xôi đỏ chót, lòe loẹt. Nàng tần ngần đặt lên rồi hạ xuống, vì bây giờ nàng không thể mang vại muối dưa về nhà được. Bởi nàng đang sống ở một nơi có căn bếp không thuộc về nàng, nàng ko thể mang một thứ chỉ làm chật bếp ra thôi. Thế là nàng nhớ da diết cái bếp bé tẹo của mình, bé tí nhưng nó thuộc về nàng là của nàng, rồi nàng nhớ thêm nhiều thứ nữa, toàn những thứ nhỏ mọn lặt vặt mà nàng từng có. Nàng cứ cố nghĩ xem có thể làm gì với cái vại muối dưa không, mà không được. Tự dưng thấy tủi thân ghê gớm có cái vại muối dưa bé tí mà chẳng thể mua nổi. Nếu chồng nàng mà biết được sẽ thương nàng lắm, vì anh có từ chối nàng điều gì bao giờ. Rồi sẽ bảo hâm, vợ là hâm nhất trần đời, ai đời đi yêu say đắm những cái vại muối dưa bao giờ. Ừ, nàng đúng là hâm thật.

   Và mang một nỗi buồn mênh mang, nàng trở về nhà...
Mở mắt thì chạy theo cảnh
  Nhắm mắt thì chạy theo mộng.
                 (Ngọc Tuyền Hạo)
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vodanhthi

Nghiện

* MỘC THƯ



Con người ta có thể nghiện đủ thứ hay chỉ nghiện một thứ hoặc là mơ hồ chẳng biết mình có... nghiện ngập gì hay không.

Em thì nghiện ôm. Em có khả năng ôm một ai đó trọn một ngày mà không buông tay ra. Cái cảm giác như được che chở là thứ em thấy không bao giờ đủ. Nhớ cái lúc nhỏ, sợ tiếng động lớn, sợ tiếng sét, chui tọt xuống gầm bàn hay chạy vào tủ hoặc là dưới gầm giường với mấy con mèo... Cũng chỉ là tìm một chỗ an toàn để nương tựa. Và tình yêu vốn dĩ là dựa dẫm vào nhau để đắp đổi niềm tin, hy vọng và ngày mai.

Em nghiện hơi thở. Đôi khi thích nằm sát rạt, đến ngột ngạt để rồi hớp lấy hơi nhau mà thở, mà hít lấy hít để. Nóng bức, chật chội... nhưng dễ nghiện. Cảm thấy nhịp thở và con tim đập mạnh, làm quen với luồng không khí mới.

Em nghiện giọng nói. Đôi lúc hoảng loạn, trống trải, buồn thảm, nhớ da diết, em nghĩ đến nhiều ước vọng khác nhau. Rồi cuối cùng thì cũng phải nhấc điện thoại, gọi nhau chỉ để nghe một tiếng “A lô”. Thế là đủ an lòng, đủ bình yên, đủ để thấy lòng mình nhẹ bẫng.

Em nghiện bờ vai. Với em, đó là một trong những nơi quyến rũ nhất của người đàn ông. Vượt trên cả khuôn mặt thanh tú và dưới đôi mắt. Cái bờ vai rộng, rắn, đủ ấm để ngày đông không run, đủ vững để em dựa, đủ mạnh để cõng em lúc em trẹo chân hay đứt gót giày...

Em nghiện tóc. Em thích luồn tay vào tóc người khác và cảm nhận chúng lướt qua những kẻ hở và cuối cùng đọng lại trên từng đầu ngón tay một chút mùi hương và xao xuyến.

Em nghiện đôi mắt. Nghiện nhìn thẳng vào bên trong tròng màu đen và cảm nhận từng suy nghĩ không hình hài, vô hình và đầy màu sắc.

Em nghiện hôn. Nếu là tình yêu thì khi hôn nhau, đầu lưỡi sẽ thấy vị ngọt.

Ai cũng thế, ai cũng nhắm mắt khi hôn, tay đặt lên vai và dần dần đưa lên luồn vào tóc rồi di xuống lưng ôm chặt và mở mắt nhìn nhau với hàng trăm thứ cảm xúc không tên cùng với hàng tỉ ý nghĩ trên cùng một tần số và rồi nói với người kia rằng mình rất yêu họ, yêu trọn vẹn một niềm tin và cuộc sống.

Vấn đề ở đây, ai sẽ là người để em thoả mãn cơn nghiện thiếu thốn của mình?

Cuối cùng, là em nghiện anh.

Nghĩa là em nghiện hết thảy những gì em có thể liệt kê ra.

Có lẽ là em khá kỳ quặc. Nhưng mà anh ơi, khi yêu thì đâu có cái gì bình thường.
Mở mắt thì chạy theo cảnh
  Nhắm mắt thì chạy theo mộng.
                 (Ngọc Tuyền Hạo)
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

hoanui74

Hạnh phúc mong manh
  "Cô lặng lẽ khóc trong đêm, cố nuốt nước mắt vào trong. Lúc này đây cô mới biết, hạnh phúc thật mong manh... Mỗi lần nghĩ đến cảnh chồng mình đang vui vẻ bên người con gái ấy là hai hàng nước mắt cô cứ tuôn ra. Cô chưa bao giờ cảm thấy mình đau đớn như vậy. Phản bội, đó là một tội không thể tha thứ, cô tự nhủ với lòng mình."

  Cô yêu anh tha thiết ngay từ khi anh còn là một sinh viên nghèo tỉnh lẻ, một chàng trai mới chậm chững bước vào đời. Đến bây giờ khi đã có với nhau một mụn con, anh lại phũ phàng quay mặt đi.

  Đã bao lần cô cầu xin anh quay lại vì cô, vì con nhưng anh đều ngoảnh mặt làm ngơ. Cô hận anh là thế. Hận người đàn ông đã khiến cô đánh đổi tất cả, khiến cô làm trái lại với ý nguyện của ba mẹ và khiến cô hi sinh cả tuổi thanh xuân để chăm sóc anh ta. Vậy mà từ khi anh ta phản bội cô đi theo người con gái khác, cô lại chưa bao giờ cho phép mình buông một lời chửi mắng, nguyền rủa và thậm chí mỗi khi nhắc tới chồng mình cô đều gọi một tiếng “anh” tha thiết. Đó là vì cô yêu anh và vì cô luôn mở rộng cánh cửa, mong anh quay trở về bên cô.

  Mẹ cô đau lòng nhưng chỉ biết nhìn con gái thở dài khi cô xách đồ, bế con về nhà. Nhìn cảnh tượng ấy bà đã hiểu ra mọi lẽ. “Đó là kết quả của việc cô đã không nghe lời ba mẹ”, cô tự nhủ. Cô lặng lẽ khóc trong đêm, cố nuốt nước mắt vào trong. Lúc này đây cô mới biết, hạnh phúc thật mong manh...

  Lần gặp định mệnh đã khiến cuộc đời cô thay đổi. Cô tiếc nuối cho một tình yêu chân thành và tràn đầy ước mộng.

  Anh! chàng trai mới lớn chập chững vào đời. Cô! một thiếu nữ đương tuổi xuân thì như hoa rực rỡ toả sắc hương.
 
  Cuộc sống của anh chốn thành thị rất khó khăn. Anh là một chàng trai ga lăng, mạnh mẽ, có vẻ bề ngoài rất nam tính đặc biệt là đôi mắt “biết nói”. Dù ra trường với tấm bằng khá nhưng với khả năng của một chàng trai tỉnh lẻ như anh, kiếm được một công việc phù hợp không phải là việc dễ dàng gì.

  Cô là một sinh viên xuất sắc. Bố mẹ cô đều làm công nhân viên chức nhà nước. Với địa vị của gia đình cô, kiếm một công việc ổn định không khó khăn gì. Nhưng cô đã chọn ngành giáo viên. Không phải là một cô gái tuyệt sắc giai nhân nhưng lúc nào cô cũng rất tự tin vào bản thân mình. Dáng vẻ đó của cô khiến nhiều chàng trai siêu lòng nhưng cô đã chọn anh mà không phải ai khác.

  Cô yêu anh say đắm và nói bố mẹ xin việc cho anh. Tất nhiên là ba mẹ cô đã phản đối kịch liệt vì họ lo lắng cho cô -cho đứa con gái Út của gia điình. Hơn nữa họ muốn gửi gắm cô vào một gia đình có bề thế mà họ đã có giao ước từ lâu. Bất chấp sự phản đối của gia đình, cô nài nỉ cầu xin, khóc lóc và rồi bố mẹ cô cũng phải đồng ý. Cô vô cùng vui sướng và coi đó là hạnh phúc mà ông trời đã ban tặng cho cô.  

  Và rồi anh được làm trong một công ty lớn, có tiếng cùng với người chú họ của cô. Với khả năng ăn nói, vẻ ngoài bảnh trai cộng thêm sự thông minh của anh, chả mấy chốc anh đã trở thành trưởng phòng kinh doanh và có nhiều mối quan hệ tốt với những người có “máu mặt”. Chỉ trong vòng hơn 1 năm anh đã tự mở được công ty riêng, tất nhiên là có sự giúp đỡ của gia đình cô. Anh bỗng chốc trở thành một ông chủ giàu có.  

  Sống với nhau chưa đầy 3 năm, cô cũng đã có với anh một đứa con gái xinh xắn, ấy vậy mà “ngày vui chưa tày gang”, cô chết lặng người khi biết anh đã phản bội cô.  

  Có tiền nhiều anh tha hồ phung phí, tiệc tùng thâu đêm, suốt sáng. Anh coi đó là sự bù đắp lại quãng thời gian thiếu thốn trước đây của anh. Và rồi một ngày cô phát hiện anh đã đi theo một người con gái khác. Ngày nào cũng vậy, anh trở về sau khi đã say khướt. Có những lúc cô nằm ngủ trên bàn cơm và đợi anh về, giật mình tỉnh giấc đã là 2h sáng. Cô yêu anh là thế nhưng với anh dường như mọi thứ đó đều không có ý nghĩa gì. Có những lần cô nói với anh rằng: “3 năm nay, em chỉ mong có một ngày được thực sự làm người vợ đảm đang của anh, vậy mà khó quá”. Anh dửng dưng quay đi mặc cho hai hàng nước mắt cô chảy dài.

  Cô sững lại trước thái độ của anh. Cô trách anh sao không hiểu vì đâu mà hai người có ngày hôm nay.

  Đêm đêm cô quạnh, cô một mình nằm ôm con mà nước mắt trào ra. Cô xót thương cho số phận và hận mình quá nông nổi.

  Nhiều lúc không muốn sống, cô đã nghĩ quẩn, nghĩ nhiều chuyện dại dột. Nhưng rồi cô đã kìm nén, cố ngăn dòng suy nghĩ đó để trở về với thực tại: cô còn có một đứa con đang cần cô chăm sóc, cô không thể giao con cho một người cha như anh.

  Thói vui chơi, tiệc tùng đã làm anh quên đi mọi thứ, quên đi hạnh phúc gia đình. Lúc anh cảm thấy chùng chân mỏi gối cũng là lúc anh nhận ra rằng người con gái khiến anh ruồng bỏ cả vợ, con mình chỉ là một người đàn bà chuyên lừa gạt, là người có thể làm mọi thứ vì tiền. Cô ta cần anh cũng chỉ vì anh có tiền. Và một điều khiến anh ngỡ ngàng hơn: cô ta cũng chính là người tình của H, bạn thân anh. Hai người đàn ông bị một bẫy tình lừa gạt nhưng họ lại không hề nhận ra cho đến ngày hôm đó, ngày họ tình cờ gặp nhau trong quán rượu và H đang tay trong tay với người con gái đó.

  Tất cả đã quá muộn. Anh ân hận, thương cho vợ con mình và hận chính người đàn bà xảo quyệt kia. Nhưng anh hiểu, mọi lỗi lầm đều do anh gây ra. Nếu anh thật sự là một người chồng tốt, anh đã không làm thế, anh đã kiên định giữ vững hanh phúc của mình.

  Anh đã quay về và mong cô tha thứ cho anh biết bao nhưng đã quá muộn, bởi đã hơn một lần anh ngoảnh mặt đi trước sự van xin của cô. Và giờ đây khi đã nếm trải bao đau thương và nước mắt cô càng nhận ra rằng “phản bội là điều không thể tha thứ”.

  Hạnh phúc cũng giống như sợi chỉ đã được buộc sẵn vào hai người. Nếu ta không đi cùng một hướng, nếu hai người cứ cố tình kéo nó về hai phía thì một ngày nào đó nó cũng sẽ đứt. Hạnh phúc gia đình cũng vậy. Vì thế hãy biết trân trọng những gì bạn đang có, trân trọng những khoảnh khắc bên người thương yêu của bạn để không phải ân hận và luyến tiếc về những gì đã qua.

Sưu tầm
"Loài hoa núi sắc và hương dịu lắm
Với thời gian năm tháng chẳng phai màu"...
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

chianh

hạnh phúc là:sắp được nghĩ hè..tung tăng đi sai gòn thoai..hehe
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

...!!!...

Hạnh phúc là... :( :) :((  :))
"Điên để trắng và đen không đảo ngược
Điên để tình và hận mãi song đôi"
(Đoàn Thị Lam Luyến)
Chưa có đánh giá nào

Trang trong tổng số 58 trang (572 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [26] [27] [28] [29] [30] [31] [32] ... ›Trang sau »Trang cuối