Trang trong tổng số 7 trang (68 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Thơ Nguyễn Thị Hương

ĐIỀU GIẢN DỊ

Có những điều giản đơn bình dị
Bỗng một ngày em mới nhận ra
Như gió vẫn bên trời rong ruổi
Cội nhãn trước nhà xuân mấy độ dâng hoa

Ta thương nhau bao lâu rồi anh nhỉ
Giữa phố đông một dáng vuột qua
Thoáng ánh nhìn mà thành duyên phận
Năm tháng buồn vui chẳng phai nhoà

Thương cánh buồm nhỏ nhoi dong biển lớn
Manh áo sờn khép gió mùa đông
Nhà đã rộn tiếng cười con trẻ
Hương nếp thơm ấm bếp lửa hồng

Em nhớ anh mỗi nẻo đường đất nước
Đất mũi Cà Mau. Dòng Nho Quế……
Ảnh đại diện

Thơ Nguyễn Thị Hương

BUỒN

Buồn khi ước vọng chẳng thành
Bao nhiêu mộng bỗng tan thành khói mây
Bạn xưa lòng dạ đổi thay
Buồn sao trước của ta nay về người
Buồn buôn một lại lỗ mười
Bảng vàng treo có tên người, không ta
Mưa dầm tháng bảy tháng ba
Mình thì vun vén người ta sai lòng
Nỗi buồn đem bán xứ đông
Bán sang xứ bắc càng đong càng đầy
Buồn nào bằng nỗi buồn nay
Sao người lại chẳng một ngày vì ta?
Buồn sao nụ chẳng thành hoa
Loi thoi trái đắng
Xót xa
Hỡi buồn!
Ảnh đại diện

Thơ Nguyễn Thị Hương

NGẮM TRANH NGỰA CẢM TÁC

Bạn tặng bức tranh ngựa
Chi mai nở hiên nhà
Xuân ngập ngừng trước ngõ
Ngắm tranh nghĩ gần xa…

Ngựa phi xanh thảm cỏ
Hồng mao gió bay tung
Còn ta đầu chớm bạc
Ngại ngùng làn gió Đông

Đàn ngựa phi ngạo nghễ
“Khuyển mã bất vong tình”(*)
Người thường hay yếu đuối
Trước dục vọng chính mình

Cuốn lịch dần dần mỏng
Năm mới sắp về rồi
Ta nằm mơ chiến mã
Mưa bụi giăng đầy giời…
______________
(*): Ý nói, loài vật như chó, ngựa cũng không bội tình
Ảnh đại diện

Thơ Nguyễn Thị Hương

Nguyễn Thị Hương, sinh sau năm 1954, là một nhà thơ nữ cá tính và từng là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Hưng Yên. Dù sáng tác nhiều, bà chỉ xuất bản hai tập thơ là Giêng hai (2000) và Điều giản dị (2020). Bà từng trải qua nhiều khó khăn trong cuộc sống từ thuở ấu thơ cho đến khi trưởng thành, luôn phải nỗ lực để tồn tại và vươn lên. Những trải nghiệm này đã hình thành nên tính cách cẩn trọng và trân trọng cuộc sống của bà. Xuất thân từ môi trường sư phạm và có nền tảng văn học…
Ảnh đại diện

Thơ Nguyễn Văn Mạnh

Ngỏ với hoa mai

Ngỡ trăng tan, rụng xuống vườn khuya
Hoá ra nghe tiếng mùa mà thức dậy
Trên những nhành mai gầy
Chùm sao bạc nở dần trong sương khói
Thoảng hương vào gió đêm

Vươn qua lụi tàn buốt giá mùa đông
Vắt những đoá thơm màu trinh nguyên
Đậu vào bàn tay biếc lá
Thầm thì thề hẹn mùa xuân...

Như cánh bướm trời muôn kiếp mỏng manh
Có phải vì đất không mà trở lại
Để một thoáng sáng bừng rồi tàn lụi
Để như mất như còn, như có như không?

Giờ hoa như mưa rụng trước hiên
Cánh…
Ảnh đại diện

Thơ Nguyễn Văn Mạnh

Hẹn về Mù Cả

Đường dựng dốc quanh co hun hút gió
Như sợi dây kéo ta ngược vào mây
Mù Cả (1) chìm giữa ngàn cây
Hoa ban trắng nở như hồn biên ải
Nghìn năm mặc định ở cuối trời.

Nơi bắt đầu gầm sóng sông Đà
Nồi bánh chưng sôi trên bếp đồ rau đá
Như phảng phất hương xa viễn cổ
Bàn chân Lang Liêu đã in dấu đất này?
Bỗng muốn ôm phần Tổ quốc trong tay

Mảnh đất xa mờ rào sương, bờ gió
Bồng bềnh trôi trong khói trong hơi
Chạm mắt gái Hà Nhì như níu lòng ở lại
Nhưng tiếng đổ đèo…
Ảnh đại diện

Thơ Nguyễn Văn Mạnh

Chiều ải Bắc tìm em

Tiếng súng đã chìm vào quá khứ
Anh trở lại tìm trong sương khói Pha Long
Anh đi tìm em
Chỉ có tiếng chim buồn kêu trong rừng lá
Biên ải chiều hun hút gió…

Em đã ngã xuống lòng đất mẹ
Ngay trong trận đánh đầu tiên
Khi trên đầu tóc vẫn còn xanh
Lá thư cho người yêu chưa kịp gửi.

Tháng hai đường biên nhuộm máu
Ngực em làm khiên che đỡ đất mẹ hiền
Cho rừng cho núi bình yên
Và lời ru ngọt ngào hương bên nôi con trẻ

Bây giờ em hoá thân trong chập chùng đỉnh…
Ảnh đại diện

Thơ Nguyễn Văn Mạnh

Chiều Chi Lăng em hát

Tóc mây bồng bềnh thả trên gió đường biên
Khăn áo thả hương trầm vào điệu hát
Tiếng ngàn thông lưng trời như hoà âm reo vi vút
Bờ công sự trụi trần… quan họ trao duyên.

Em gọi về chiều ải Bắc dải sông xanh
Con thuyền thúng chở Hội Lim cập bờ thương bến nhớ
Vỗ bập bùng, núi Thiên Thai, trống cơm níu gọi
Tình tứ mắt ai… giấu sau nón ba tầm?

Bên cột mốc biên thuỳ toàn lính Chi Lăng
Những gương mặt phong sương áp vào nòng súng thép
Lặng lẽ gửi hồn về đêm trăng…
Ảnh đại diện

Thơ Nguyễn Văn Mạnh

Chiều xứ Lạng

Câu ca xưa rủ anh về ải Bắc
Ở cuối trời xa lắc đất Đồng Đăng
Bất chợt... em giữa đỉnh mây Kỳ cấp
Sương như đùa thấp thoáng cánh mùng giăng.

Hoàng hôn nhuộm Kỳ Cùng đến tím
Tóc gió thả hương thắt buộc đến xao lòng
Người ngọc liếc ánh nhìn bịn rịn
Nửa nụ cười, nem rượu cũng bằng không.

Đất nước mình có mấy miền gái đẹp
Anh đã đi qua để mua lấy nặng lòng
Lúng liếng muốn nhủ gì trong mắt
Đêm Kỳ Lừa em có hẹn anh không?
Ảnh đại diện

Thơ Nguyễn Văn Mạnh

Sen và trăng

Chiều thả đầy trời những hạt đêm u mê
Tiếng mõ nấc nghẹn lòng gian chùa cổ
Ni cô thắt trái tim vào vòng tràng hạt gỗ
Sương khói nhạt nhoà gương mặt búp sen.

Con cá chép ngẩng đầu nghe kinh
Lời giáo huấn rụng đầy mặt biếc
Chìm trong giấc phù du, mơ hoá rồng hoá Phật
Bỏ quên vầng trăng xuân đáy nước đương tròn.

Gió vô tình trôi, nào có giữ mùi hương
Cá chẳng thể cất mình ra khỏi nước
Những vần xoay làm cho vành trăng khuyết
Lửa hạ lịm rồi, sen rạc lá vào thu.

Trang trong tổng số 7 trang (68 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài viết:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tìm trong:

Tên chủ đề:

Nội dung:

Người gửi:

Diễn đàn:

Gửi sau ngày (ngày/tháng/năm):

Gửi trước ngày (ngày/tháng/năm):