Trang trong tổng số 7 trang (68 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Thơ Huỳnh Ngọc Huy Tùng

THƯA MÁ CON ĐI

Cúi đầu.
Thưa má con đi
Đường xa gối mỏi sá gì má ơi!
Nhìn theo… Nước mắt rơi rơi
Cõng bao khó nhọc cả đời vì con

“Còn cha gót đỏ như son”
Lời ru thao thức mỏi mòn thâu đêm
Bao mùa trăng rụng bên thềm
Con đi mang cả một miền tuổi thơ

Bây giờ tóc má bạc phơ
Ra…vào…hôm sớm đợi chờ mình ên!
Mưa chiều rớt hạt bên hiên
Cha theo khói trắng về miền vô ưu

Thương hoài câu hát má ru
Đá mòn chân cứng biệt mù đường xa
Xứ người cơm áo bôn ba
Dạy con nhân nghĩa. Người…
Ảnh đại diện

Thơ Huỳnh Ngọc Huy Tùng

MIỀN QUÊ

Ai cũng có miền quê để về phải không em?
Chiều giáp tết anh chơi vơi ngược xuôi phố lạ
Thoang thoảng nơi xa hương mai mẹ vừa lặt lá
Cho anh về ngắm hoa vàng trước cổng yêu thương

Ai cũng có miền quê khi xa lòng mãi vấn vương
Chiếc xuồng nhỏ đưa em đến trường ngày hai lượt
Hương bưởi thơm chị gội đầu tóc đen bóng mượt
Hoa cau đêm hẹn hò rụng trắng bến sông tương!

Ai cũng có miền quê để về giấu tiếng vạt kêu sương
Ngày xưa anh lẽo đẽo theo cha ra đồng tát đìa bắt cá
Hái…
Ảnh đại diện

Thơ Huỳnh Ngọc Huy Tùng

ĐOẢN KHÚC MƯA

Những ngày mưa rất mưa
Sự sống mới bật mầm xanh mơn mởn
Hoa trên giàn tím chiều thương nhớ
Ta đắng đót câu thề rớt nửa chừng xuân

Bỏ lại mênh mông vùng trời bình yên…
Chấp chới trong mơ cánh cò cõng ca dao cùng lũ
Lồng ngực đau khúc tình hẹn hò năm cũ
Thao thức chưa về chạm gót em tôi

Bao lâu rồi ta hết nợ, hết duyên
Để nước mắt của mưa chơi vơi ngày ly biệt
Ký ức rỗng buông lơi tiếng lòng da diết
Trăn trở lời nguyền trói buộc hư không
Mưa tương phùng sẽ chật…
Ảnh đại diện

Thơ Huỳnh Ngọc Huy Tùng

DÂNG VUA HÙNG NON NƯỚC TRƯỜNG SA

Ngày xưa tiền nhân dựng cột chống trời
Nay các chàng trai đội đá dựng xây biển đảo
Đá xanh, đá tảng… Chung sức, chung lòng
Những viên đá từ vòng hoa ra đi của mẹ
Với ước mơ yêu biển vô cùng
Những viên đá từ đôi mắt em thơ
Hướng về Trường Sa yêu mến
Từ bàn tay của chị lao công mồ hôi mỗi nhát chổi gọi đêm
Hoàng Sa trong ký ức
Có hình bóng người lính trẻ canh giữ biển trời
Đá dựng tượng đài bất khuất
Đá dựng thành trì bảo vệ quê hương
Đá định hình Tổ…
Ảnh đại diện

Thơ Huỳnh Ngọc Huy Tùng

BỎ QUÊN

Bốn năm là khoảng thời gian tôi bỏ quên
Mùa xuân của cha cõng trên lưng vạt rừng tràm nắng cháy
Bao nhọc nhằn của mẹ sải cánh hải âu bay xa
Kí ức rong rêu,
Nỗi nhớ khô cằn

Nơi quê hương chưa một lần về thăm lại
góc phố,
hàng cây,
ngôi nhà xưa bặt tiếng cười.
Mái tranh nghèo xơ xác những mùa thương
Khói lam chiều se sắt có nao lòng người xa xứ?

Đêm chơi vơi bỗng nghe tiếng vọng cổ buồn
Ai hát lơi khơi bài “tình anh bán chiếu”
Nhớ làm gì cho giấc ngủ thêm đau?
Một chút…
Ảnh đại diện

Thơ Huỳnh Ngọc Huy Tùng

GIẤC MƠ XANH

Mẹ!
Gánh một đàn con hơn triệu triệu trên hành tinh này
Đi trong đêm tối lạnh rét
Hỗn mang đất trời.
Gieo những nụ hoa đời, gọi nắng về sưởi ấm những sinh linh
Tóc mẹ chảy dài qua những biển, đại dương, sóng ầm ào gào thét nhưng lại dịu dàng cài hoa tím lục bình bát ngát Cửu Long

Mẹ!
Thả chiếc khăn choàng ấm áp phù sa
Thành trì giăng đầy hoa thương nhớ
Thiên di đôi cánh trắng trong đời,
Giấc mơ về những ngày bình yên không đại dịch
Người bắt tay người trao từng lời…
Ảnh đại diện

Thơ Huỳnh Ngọc Huy Tùng

Nhà thơ Huỳnh Ngọc Huy Tùng (Ngọc Huy, Phong Lữ), sinh ngày 07.7.1983 ở Cà Mau, hiện đang sống và làm việc tại tỉnh Hậu Giang, Hội viên Hội Nhà văn thành phố Cần Thơ. Huỳnh Ngọc Huy Tùng từng được nhận một số giải thưởng văn học, gần đây nhất là Giải nhất Cuộc thi Sáng tác, quảng bá tác phẩm văn học nghệ thuật chủ đề “Văn thơ học đường” của Hội VHNT Hậu Giang năm 2024. Thơ Huỳnh Ngọc Huy Tùng là sự kết hợp hài hoà giữa chất trữ tình sâu lắng, ngôn ngữ mộc mạc nhưng giàu sức gợi và những chủ đề mang…
Ảnh đại diện

Gửi ban điều hành

Đề nghị ban điều hành xoá bài viết này:
https://www.thivien.net/b...em-4Ub7OHxi5CzQKvZ_AQufDg
Ảnh đại diện

Thơ Nguyễn Thị Hương

MẢNH BUỒN NHƯ THAN Ủ

Cũng đúng thôi năm tháng thật qua rồi
Anh không đến cũng chẳng lời hò hẹn
Em có tư cách gì mà hờn trách
Như buổi chiều năm ấy đã vuột xa

Nhà mẹ bình yên xanh thẫm đồi chè
Tóc em xanh một thời con gái
Ước mơ xanh giấu niềm yêu vụng dại
Anh cầm tay em trăng vỡ hiên nhà

Giọt nắng thơ ngây trường cũ Xuân Hoà
Soi ánh mắt viết thành câu định mệnh
Ta đã có nhau và ta đã
Đánh rơi tiếng cười em đáy sông sâu

Chẳng còn cô sinh viên nhí nhảnh nữa đâu
Buồn khổ đã…
Ảnh đại diện

Thơ Nguyễn Thị Hương

NHỚ NGƯỜI ĐỌC THƠ ONGA BERGÔN
(Tặng các cựu nữ sinh Văn khoa,
ĐHSP Hà Nội 2- Xuân Hoà, Khoá 1975-1979)

Năm ấy tuổi em mười tám
Tóc mềm đen óng như đêm
Ngắm trời Xuân Hoà em đọc
Thơ tình Onga Bergôn.

Mắt em là sao là mật
Môi em như rượu say nồng
Em hát Đôi bờ tha thiết
Ai trao em Triệu đoá hồng…

Đâu biết dòng đời muôn ngả
Chia xa bốn chục năm tròn
Ai người áo cơm cơ cực
Ai người quyền quý vàng son

Giờ chẳng tiếng cười lảnh lót
Em khóc – hát đều khác xưa
Có Bông hồng vàng…

Trang trong tổng số 7 trang (68 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài viết:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tìm trong:

Tên chủ đề:

Nội dung:

Người gửi:

Diễn đàn:

Gửi sau ngày (ngày/tháng/năm):

Gửi trước ngày (ngày/tháng/năm):