Trang trong tổng số 7 trang (68 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Chùm thơ viết về đất nước Palestine – II

THẢM HOẠ CỦA NHÀ THƠ

Chỉ vào những bông hoa khô héo bên vệ đường
Tôi hỏi Juma Rifai hoa tên gì?
Hoa cà rốt dại

Chỉ vào bức tường cao chạy dài theo con đường
Tôi hỏi nhà thơ bức tường ấy ai xây?
Juma Rifai không trả lời, môi mím chặt

Và trước đền thờ Abraham khi phải dừng chân trước
những chốt chặn có những người lính trẻ Israel bồng súng dài đứng gác
Juma Rifai vội bước lên trước tôi như sẵn sàng che chở

Tôi chợt nhớ ý thơ trong bài thơ của Juma Rifai
Nhà thơ phải chuẩn bị…
Ảnh đại diện

Chùm thơ viết về đất nước Palestine – II

MẮT OLIVE

Trên bãi cỏ vàng rực nắng mai, rộng một cách hiếm hoi
Chỉ có chúng tôi và hai cây olive đơn độc nhìn về Jerusalem.
10 phút chạy xe từ Ramallah, nhưng với người Palestine là nghìn trùng cách trở
Những cây ô liu hằng ngày ngắm nhà thờ Mái vòm đá trên Núi Đền, nơi Thánh đường linh thiêng của người Arab
Qua dây thép gai và những khẩu tiểu liên lăm lăm nhả đạn
Có nỗi đau nào hơn thế này không,
Có uất ức nào nín nhịn thế này không?
Tôi chợt nhận ra loài cây cũng biết khóc
Những hạt lệ ánh lên rực rỡ dưới bình minh
Và trong đáy mắt người bạn Palestine tôi mới làm quen
Ảnh đại diện

Chùm thơ viết về đất nước Palestine – II

Ở RAMALLAH

Chúng tôi đi trong khu vườn bách thảo khô cằn nhất thế giới
Hàng bạch dương rì rào bên chùm thông khắc khổ
Vài cây cam trĩu quả
Những bụi hồng rực rỡ
Phượng đỏ một màu kỳ lạ
Bất ngờ hoa ban mong manh bên mộ nhà thơ Mahmoud Dawish…
Nhưng nhiều nhất vẫn là ô liu – loài cây bất tử
Thách thức khô cằn một đau đớn xanh

Chúng tôi đã gặp những đàn chim
Hối hả bay trong chiều chạng vạng
Những con quạ dạn dĩ
Những con sẻ tinh khôn
Những con bồ câu trầm tĩnh
Đậu trên tường rào…
Ảnh đại diện

Chùm thơ viết về đất nước Palestine – II

TÔI HỎI…

Tôi hỏi Mohamed Dalla:
Con cá chúng ta ăn trong bữa trưa nay, các bạn đánh bắt từ đâu?
Mohamed trả lời: Chúng tôi mua.
Chúng tôi đã phải mua trên vùng biển của chính đất nước mình vì bị người Israel đang chiếm giữ

Tôi hỏi Juma Rifai khi cùng đi ra chợ: Ở Palestine tiêu bằng đồng tiền nào?
Juma trả lời: Chúng tôi tiêu bằng tiền Israel Skekel, Jordan Dinar, Euro và đô la Mỹ
Người Palestine không có đồng tiền của mình vì người Israel muốn thế. Họ không cho chúng tôi là một quốc…
Ảnh đại diện

Chùm thơ viết về đất nước Palestine – II

CHIẾC CHÌA KHOÁ

Trên móc đeo chìa khoá, bản đồ Palestine trước năm 1947 có gắn thêm… một chiếc chìa
Trong bức tranh “House” nhiều đặc trưng văn hoá của người Palestine cũng luôn có một chiếc chìa khoá
Trên logo biển tên tại nhiều công sở
Tôi thường thấy những chiếc chìa khoá…
Khoá để phòng kẻ gian còn chìa để mở
những cánh cửa trở về sau mỗi chuyến đi xa

75 năm trước, hàng triệu người Palestine bị đuổi khỏi nhà,
mở đầu thân phận lưu vong thế kỷ
Họ không kịp mang theo gì nhiều ngoài…
Ảnh đại diện

Chùm thơ viết về đất nước Palestine – II

Chùm thơ do nhà thơ Hữu Việt – điều phối viên Phong trào thơ thế giới tại Việt Nam tổ chức.
Ảnh đại diện

Chùm thơ viết về đất nước Palestine – I

NGẪU HỨNG
Yêu mến tặng Thủ tướng Palestine MOHAMMAD SHTAYYEH

Ở hai đầu xa thẳm
Cùng một trái đất thôi
Chúng ta đều kiêu hãnh
Đứng thẳng dưới Mặt Trời

Dù Dân ta còn khổ
Khổ mấy ngàn năm rồi
Không thể bị săn đuổi
Bởi chúng ta là NGƯỜI

Kẻ nào bắn các bạn
Là bắn vào tim tôi….
Palestine 6.2023
Ảnh đại diện

Chùm thơ viết về đất nước Palestine – I

NÚI CÁM DỖ

Nào có gì ở nơi đây?
Mà núi lại thành CÁM DỖ
Một vùng sỏi đá cỗi cằn
Không một nhành cây, ngọn cỏ

Trời trong. Gió lành dịu mát
Sao không thấy cỏ xanh lên
Mới hay vùng đất khắc nghiệt
Đâu phải chỉ vì Thiên nhiên…

Bao nhiêu ngọn núi CÁM DỖ
Chờ ta ở khắp mọi nơi
Và ngọn núi nguy hiểm nhất
Lô nhô dựng giữa lòng người

Nhân sinh muôn kiếp qua đây
Chiêm ngưỡng một triền núi vắng
Chợt như bóng Chúa Giê Su
Lững thững bước vào mây trắng….
Palestine tháng 6.2023
Ảnh đại diện

Chùm thơ viết về đất nước Palestine – I

BIỂN CHẾT

Không phải Biển đâu. Những kiếp người đau khổ
Khao khát Tự do, Hạnh phúc, Yêu thương
Đành thoát khỏi kiếp người mà thành Biển
Vượt sa mạc đoạ đầy, tìm cách đến Đại dương…

Nhưng Biển cũng có thoát được đâu. Biển đã thành Biển Chết
Chết mà chẳng được yên. Vẫn bị tù đầy
Một giải quặn thắt bên trời là máu và nước mắt
Mặn đến đắng ngắt kia. Nên chẳng có gì chìm được ở đây

Biển vẫn long lanh như một con mắt khóc
Hình như muốn nói điều chi với cả loài người
Nhưng loài người…
Ảnh đại diện

Chùm thơ viết về đất nước Palestine – I

NHỮNG BỨC TƯỜNG Ở PALESTINE

Trong bảo tàng thành phố Ramallah*
Có bức tường
Nhỏ bé và đơn độc
Khi tôi đến bên
Bức tường bỗng cất lên tiếng khóc
Rồi tiếng thét gào, rên la
Tiếng đàn ông
Đàn bà
Người già
Trẻ nhỏ
Tiếng các em còn chưa rõ
Như ngọn gió hoang gào u oa, u oa,,,

Bao nhiêu người trẻ, người già
Đã từng bị giết
Cả một kiếp người còn lại tiếng kêu rên

Khắp đất nước Palestine
Đến đâu tôi cũng thấy
Những bức tường
Trong hình hài những thân cây gẫy
Những ngôi nhà đổ…

Trang trong tổng số 7 trang (68 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài viết:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tìm trong:

Tên chủ đề:

Nội dung:

Người gửi:

Diễn đàn:

Gửi sau ngày (ngày/tháng/năm):

Gửi trước ngày (ngày/tháng/năm):