Thơ thành viên » YLBAO » Trang thơ thành viên » Thương người con gái tóc nâu
Cô bước ra từ một ngày mùa đông còn dang dở,
nơi ánh sáng không chạm tới đỉnh,
chỉ đủ để làm mọi thứ dịu đi.
Mái tóc mang màu của những chiếc lá đã rời cành,
không còn thuộc về cây,
cũng chưa hẳn thuộc về đất,
chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng giao mùa.
Cô đứng cao hơn cánh đồng,
nhưng không để được nhìn thấy.
Giống một điều gì đó vẫn đang lớn lên,
thẳng và im lặng,
như thể chưa từng học cách cúi mình trước thế gian.
Người ta không nhớ rõ gương mặt cô,
chỉ nhớ cảm giác,
rằng có thứ gì đó vừa đi qua,
và để lại một khoảng mềm trong lòng.
Ở cô luôn tồn tại một trật tự lặng lẽ,
như hai nửa đối nghịch chưa từng xung đột:
mong manh mà không dễ vỡ,
dịu dàng nhưng ko nhu nhược,
vô thanh nhưng chưa bao giờ là trống rỗng.
Nếu cái đẹp cần một hình hài để được gọi tên,
thì cô đứng ở phía bên kia của định nghĩa—
nơi mọi hình hài bắt đầu có lý do để tồn tại.
Cô không thuộc về bất kỳ ánh nhìn nào,
nhưng mọi thứ xung quanh dường như phải tự điều chỉnh,
chậm lại, dịu đi, hoặc trở nên đúng đắn hơn,
chỉ để không lạc khỏi quỹ đạo
mà sự hiện diện của cô vô tình tạo ra.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.