Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: ký ức không gọi tên (1)
Đăng ngày 27/11/2025 06:19, số lượt xem: 199

Anh giữ một mảnh trời
không xanh,
không tím,
không hồng –
một mảnh trời mơ hồ như hơi thở cuối ngày
khi nắng còn sót lại trên mi mắt.

Em đi qua tuổi trẻ của anh
nhẹ như một lần gió thổi,
mỏng như tiếng lá chạm vào nhau,
nhưng lại làm tim anh xao động
cả một đời sau đó.

Anh chẳng biết
ngày xưa em có thương anh không…
chỉ biết ánh mắt em từng dừng trên anh một lần thôi
cũng đủ để anh ngộ nhận cả nghìn lần khác.

Có lẽ em chưa từng yêu anh –
ừ thì anh tin vậy.
Nhưng tại sao, giữa triệu người ngoài kia,
chỉ có tên em là ở lại hoài
như vệt nắng muộn mà anh không chạm được?

Ngày em bảo:
“Tôi chưa bao giờ thích ông.”
Anh nghe như sóng gió kéo qua ngực,
nhưng lại thấy
một khoảng lặng mỏng trong câu ấy
không biết là thật, hay em đang trốn mình.

Có những lời nói ra để dứt,
có những điều im lặng để giữ.
Và có những ký ức
không thể gọi bằng tên
vì gọi tên là đau –
mà không gọi thì hoá thành bóng mây
rụt rè
bay theo suốt một đời người.

Anh đã cố quên,
nhưng ký ức về em
không còn là tình yêu,
không còn là tiếc nuối –
chỉ là một thứ gì đó
giữa tim và gió,
giữa nhớ và không nhớ,
giữa đúng và sai,
giữa ta và một người không còn thuộc về ta nữa.

Em chẳng nợ anh gì,
anh cũng chẳng trách em điều gì.
Chỉ lạ một điều:
trong muôn vàn bóng hình đi qua cuộc đời,
anh lại cứ nhớ hoài
về người con gái
chưa từng một lần
nắm tay anh.

2025