Hoa phượng kia màu đỏ rực như lửa,
Cháy thay cả một thời tuổi trẻ ta.
Nay còn đâu những buổi đứng dưới hoa,
Mà ngọn lửa theo ta hoài năm tháng.
Nắng ban trưa nhuộm hồng từng cánh phượng,
Thắm nét yêu kiều tựa sắc môi em.
Ta đứng nhìn theo, lặng người như tượng,
Trước vẻ vô thường đẹp đến dịu êm.
Bông lửa thắm xinh ngự tận đầu cành,
Đời ta nào với nổi tới ngọn cao.
Đành đứng ôm cây chờ hoa rụng xuống,
Mà khi rời cành, sắc hương hao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.