Em à,
Tôi yêu em nồng cháy,
Hơn cả nắng mùa hạ.
Đến khi tình thiêu cạn,
Em lại trách mùi tro.
Khi hoa nở mùa xuân,
Tôi gom về đem tặng.
Nhưng em vẫn quay đi,
Chê hoa rơi đã tàn.
Khi em hoá gió đông,
Mặc tôi tìm cách tới.
Rồi tim thành băng giá,
Em lại trách sương giăng.
Sang thu khi cành héo,
Tôi theo em trên đường.
Lá vàng rơi giòn gãy,
Nghe như tình tôi tan.
Theo sau em bốn mùa,
Qua hoa, tro, sương, lá.
Hoá ra điều còn lại,
Chỉ là một chữ thương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.