Nỗi đau đâu phải xấu đâu
Nỗi đau đẹp nhất, là đau vì tình
Khi người ta chẳng thương mình
Cho mình vật vã ôm tình lãng quên
Mới hay lòng kẻ biết yêu
Dẫu mang thương tích vẫn nhiều mộng mơ
Đêm nằm đếm mãi câu thơ
Đếm luôn khoảng trống bơ vơ trong lòng
Có người đi giữa đám đông
Mà nghe cô độc như không ai gần
Chỉ vì một ánh mắt xuân
Mà tim chấp nhận muôn phần héo hon
Nhưng rồi nghĩ cũng lạ thay
Được yêu đến thế, đã đầy thanh xuân
Thà ôm một mối tương tư
Còn hơn sống mãi mà chưa biết lòng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.