Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới tám chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 25/06/2014 14:38

Khi nói với em tình-yêu-song-phương
Chính là lúc tôi trốn đời thực đấy!
Thứ đời thực, tầm thường đầy cạm bẫy
Đau đớn thay, rất thực, vẫn sinh tồn!

Nhưng đến khi thấy em đầy tin cậy
Sống hết mình trong vũ-khúc-yêu-đương
Tôi lại thấy chính tôi là cạm bẫy
Tôi khinh tôi, kẻ tính toán tầm thường!

Không yêu em đâu! tôi lừa tôi đấy!
(Tôi lừa tôi, nhằm đánh lẫn sự đời)
Nhưng bản chất đã làm tôi run rẩy
Và cuối cùng tôi lại trở về tôi!

Điều kỳ lạ: khi nhận ra điều ấy
Tôi yêu em đến độ chín mất rồi!


11-6-87

Nguồn: Thơ tình (100 bài xonê), Xuân Hoàng, NXB Thuận Hoá, 1991