Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới tám chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 09/11/2013 14:34, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 26/06/2014 14:10

Có những buổi chiều tôi buồn muốn chết
Như chiều hôm nay, chẳng hạn tôi buồn!
Tôi rục rã, tôi rục mềm, nhão nhoẹt
Tôi sững sờ, tôi tan nát, cô đơn!

Chẳng có gì đâu, những vớ vẩn đời thường!
Nhưng cốc nước, đến lúc đầy, ngập miệng
Chỉ cần một giọt thôi là chúng chiếng
Cái nền đầy sẽ chao đảo, đời vơi

Giọt nước kia là quy luật của đời
Tôi biết lắm. Chiều nay, tôi gánh chịu!
Tôi trần trụi tưởng chừng như ráo héo
Tưởng chừng như trống rỗng đến đơn côi!

Rất tỉnh táo, tôi âm thầm tự hiểu
Chẳng có gì đâu, như vậy là đời!


28-4-88

Nguồn: Thơ tình (100 bài xonê), Xuân Hoàng, NXB Thuận Hoá, 1991