Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới tám chữ
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi hongha83 vào 12/09/2013 07:24, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 26/06/2014 14:15

Ôi, có khi nao, qua những tiếng cười
Em thấy được nỗi buồn anh rục chín?
Cái hiện tại mà ta đang bịn rịn
Sẽ lạnh lùng từng bước đến tương lai!

Chắc cũng như anh, sau những giờ vui
Em đối diện một mình em với bão
Lửa và gió. Nắng và mưa. Tấm áo
Khoác lên mình, em hỡi, đã phai chưa?

Về những niềm đau anh đã có thừa
Chỉ thương những chặng đường đi khác lạ
Và ai biết, khi nào anh sẽ ngã
Còn nắng thì, em nhỉ, vẫn như xưa!

Mùa thu hỡi, sao thu về muộn quá
Để khu vườn rụng mãi lá vàng thưa!


9-88

Nguồn: Thơ tình (100 bài xonê), Xuân Hoàng, NXB Thuận Hoá, 1991