Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 07:08, số lượt xem: 47

Ngồi đếm lại những tàn phai lắng đọng
Mới hay đời như chiếc lá mong manh
Bao mộng đẹp từng thắm màu hy vọng
Rồi theo chiều gió lặng hoá rêu xanh

Có những buổi tim yêu người tha thiết
Ngỡ trăm năm chẳng đổi một lời thề
Đến cuối cùng chỉ còn trong ký ức
Một nụ cười một ánh mắt xa mê

Có danh vọng tưởng đời là bất tận
Có bạc tiền ngỡ mãi được hanh thông
Nhưng tóc bạc nhuộm vai người lặng lẽ
Mọi được thua rồi cũng hoá hư không

Ta đi giữa chợ đời đầy được mất
Nắm trong tay rồi lại buông khỏi tay
Người đến trước kẻ đi sau một bước
Chung lối về là cát bụi phủ đầy

Đêm tĩnh lặng ngồi đếm từng phai nhạt
Mới thấu tường một kiếp như mây trôi
Trăm năm nữa tên mình ai còn nhắc?
Chỉ đất trời còn gió thoảng mà thôi

Nên từ đó ta học cười rất nhẹ
Giữa vô thường vẫn giữ một tấm lòng
Bởi cuối cuộc sau muôn ngàn dâu bể
Ta và đời chỉ còn một số không.

Westminster,CA
Sep 13, 2009