Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Đến rồi đi
Nghiệp chẳng có hình hài
Mà nặng trĩu đôi vai người lữ thứ
Nếu gom hết những buồn vui, được mất
Mười phương hư không làm sao chứa cho vừa?
Ta đến giữa cuộc đời
Bằng đôi bàn tay nắm chặt
Như muốn ôm cả nắng vàng, gió lộng vào tim
Nhưng thời gian là dòng sông chảy xiết
Càng giữ chặt tay, cát càng trôi mất hút.
Những gương mặt đi ngang đời ta
Là duyên, là nợ, là những mảnh gương soi
Ta thấy mình trong mắt người, rồi lại thấy mình đơn độc
Đến bằng một hơi thở nhẹ
Đi bằng một cái buông tay.
Nếu nghiệp có hình tướng
Chắc thế gian này chẳng còn chỗ để bước chân
Nhưng vì nghiệp vô hình
Nên ta cứ mải mê vay mượn
Vay một nụ cười, trả bằng vạn lệ rơi
Vay một phút huy hoàng, trả bằng trăm năm tĩnh lặng.
Cuối cùng,
Chỉ còn lại hư không đón đợi
Cái đến nhẹ nhàng như mây tụ
Cái đi thanh thản như khói tan
Ta trả lại trần gian những gì không thuộc về mình
Để thấy linh hồn nhẹ bẫng
Giữa mười phương chẳng có gì ngăn che.
14/01/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.