Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 03:41, số lượt xem: 30

Ngày xưa ta bước chung đường
Nắng vương trên lối, yêu thương ngập đầy
Hàng cây nghiêng bóng heo may
Gió mang hương tóc đắm say dịu dàng

Tay trong tay giữa chiều vàng
Mắt nhìn mắt, tưởng muôn vàn mai sau
Đường dài đâu thấy khổ đau
Chỉ nghe tim đập dạt dào gọi tên

Có lần mưa đổ ướt đêm
Em nép vai nhỏ, êm đềm bên anh
Con đường bỗng hoá trời xanh
Dẫu mưa rơi vẫn long lanh tiếng cười

Ta từng hẹn ước một đời
Con đường này sẽ chẳng rời dấu chân
Dẫu cho bão tố phong trần
Cũng không lạc mất ân cần ngày xưa

Rồi một chiều gió sang mùa
Con đường quen bỗng như vừa lạ đi
Em quay lưng, bước chia ly
Bỏ anh đứng lại giữa khi chiều tàn

Hàng cây vẫn đổ lá vàng
Nhưng không còn bóng hai hàng sánh đôi
Chỉ còn chiếc lá lạc trôi
Như tim anh lạc giữa đời cô đơn

Mưa về ướt lối quen hơn
Nhưng người đâu nữa để còn nép vai
Con đường vẫn vậy, không sai
Chỉ là kỷ niệm đã phai mất rồi

Anh đi hết đoạn đường đời
Mà sao chẳng thấy một thời đã qua
Hoá ra tình cũng như hoa
Nở xong một thuở rồi xa mãi hoài

Giờ anh lặng bước riêng ai
Con đường xưa cũ kéo dài nỗi đau
Có chăng còn lại trong nhau
Một miền ký ức úa màu thời gian…

Garden Grove, CA
Oct 09, 2013