Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: mẹ (60)
Đăng ngày Hôm qua 19:19, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Viễn Dạ vào Hôm qua 23:08, số lượt xem: 109

Chân phương một kiếp áo manh
Lưng còng sờn nắng, vai hanh gió lùa
Thân cò lặn lội sớm trưa
Nuôi con khôn lớn giữa mùa khói sương
Một đời lận đận tha phương
Nợ đời gánh nặng, đoạn trường thiên nhai
Trời Bắc phong vân dặm dài
Bể xa sóng vỗ, hình hài long đong
Chín tháng nặng nghĩa trong lòng
Máu xương gửi trọn, tơ hồng đứt phai
Một lần cất tiếng hình hài
Nụ cười bé bỏng nối dài nhân duyên
Ru con giữa những đêm đen
Mẹ lên nương rẫy, bon chen sớm chiều
Mong ngày lúa chín hương nhiều
Sữa thơm nuôi giấc con yêu nên người
Ba năm biền biệt xa xôi
Người đi kiếm lấy áo đời mỏng manh
Gió sương nhuộm bạc vai xanh
Chỉ lo con trẻ thiếu vành hơi cha
Theo chồng lạc bước phương xa
Bồng con ru khẽ, lệ nhoà ầu ơi
Tha phương một kiếp nổi trôi
Biết đâu bến đỗ cho đời nương thân
Gầy nên mái ấm gian truân
Phồn hoa đô hội xoay vần bước chân
Chưa kịp gạn hết phong trần
Đã theo dòng chảy nhân quần cuốn đi
Lồng tay mẹ dắt con đi
Vượt qua mê lối, vượt nghìn chông chênh
Một tay che gió lênh đênh
Một tay nâng giấc con nên dáng người
Chỉ mong con lớn giữa đời
Vững chân đi mãi, rạng ngời tương lai
Đừng quay lại những ngày dài
Nẻo xưa u tối, hình hài chơi vơi
Núi cao nào sánh tình người
Sông sâu nào thấu một đời mẹ mang
Bốn phương trời rộng mênh mang
Không đâu sánh nổi tình thương mẫu từ.

Nhân dịp sắp làm lễ tri ân trưởng thành tốt nghiệp, xin gửi mẹ đôi lời như vẹn lòng con.