Lúc này đàn sếu đã bay đi
Vào buổi bình minh sương mù ướt sũng
Rất lâu, rất lâu, đường xa im lặng
Câu chuyện nào trong cổ họng buồn thương

Rừng bạch dương ướt sũng toàn thân
Mờ nhỏ những giọt vàng đẫm nước
Đường chân trời phẳng hơn, bàng bạc
Như có ai xoá hết mọi sắc màu

Mưa lất phất nhưng dầm dề chẳng ngớt
Từ không gian thoáng đãng, hư vô
Tôi nhớ lại câu chuyện xưa cha kể
Về cánh rừng tháng Tám năm xưa

Một dòng thư của anh chẳng có
Có thể chăng, thư thất lạc trên đường
Cũng có thể, không có quyền nghĩ khác
Về những điều ghê gớm, đớn đau hơn

Đàn sếu giờ đã bay đi
Rất đớn đau đưa tiễn
Lại mùa thu thứ ba tiếp đến
Em che cho con gái ấm hơn

Cái lạnh như thấu tận xương
Qua khe cửa luồn vào giá buốt
Anh sẽ đến, tất nhiên, anh sẽ đến
Con chúng ta đang lớn ở nhà này

Về bao điều trong cuộc chiến tranh
Câu chuyện lính xảy ra như thế
Anh sẽ kể như ngày xưa bố kể
Cho em nghe như một thuở nào


Nguồn: Đợi anh về (tuyển thơ chiến tranh Vệ quốc 1941-1945), NXB Thông tin và truyền thông, 2017
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)