Tôi vẫn một mình với tiếng thơ,
Mùa thu đến gọi có ai ngờ!
Nắng chiều đọng lại trên làn nước
Nơi ấy riêng tôi vẫn đợi chờ.
Gặp em, hôm đó trời se lạnh
Thong thả bước đều giữa phố xa.
Đôi lúc em cười tôi cứ ngỡ,
Phải chăng nắng đã gửi em qua?
Hôm ấy lòng tôi bỗng nhớ nhung,
Đã yêu say đắm đến vô cùng.
Ước thời gian đó như quay lại,
Để chẳng phải ngồi mãi nhớ mong.
Mưa vẫn rơi buồn, nắng đã phai,
Xa em, một chút cũng là dài!
Còn đâu hơi ấm ngày se lạnh,
Tôi biết đem buồn khóc với ai?
Đợi mãi mà không thấy dáng em,
Đêm nay thành phố chẳng lên đèn.
Cuối đường vọng lại đôi câu hát,
Tôi vẫn cứ chờ giữa quán quen.
Nhưng nếu ngày mai có nắng hồng
Thì em có nghĩ đến tôi không?
Để lòng tôi biết mà mong nhớ,
Để chẳng phải ngồi mãi nhớ mong!
24-8-2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.