Thơ thành viên » Vũ Xuân Đàn » Trang thơ thành viên » Thơ tình
Ngày qua ta nằm gác nhỏ
Nghe trời giận đổ cơn mưa
Dường như có điều lầm lỡ
Biết than trách mấy cho vừa?
Dường như kiếp đời quá khổ
Để ta lạc chốn dương gian
Đã đôi lần ta ngỡ hiểu
Vẫn như lạc lối, lu mờ
Ta đi qua miền ký ức
Ta ghé qua vùng tuổi xuân
Ta thấy an nhiên thật gần
Mà nghe xảo trá ngay bên
Ta ngỡ như mình đã quên
Không còn nhớ những ngày cũ
Ta cố vươn tay níu giữ
Một chút ta trong lòng ta
Dường như có điều rất lạ
Vào sâu tận coi tâm can
Giúp ta thấu tỏ mọi đàng
Chợt vọng tiếng hồn hoang mang
Ngày qua có mấy ngày xa
Ngày qua có tiếc gì ta
Ta thành một làn hơi gió
Ta thành một nhánh cỏ khô
Ta thành một màu nhợt nhạt
Ta thành một hạt sương rơi
Ta run lên lời ca hát
Ta hát cho đời tối tăm
Chợt như có luồng khí nóng
Đè lên bịt trong cuống họng
Ngày qua có còn đó không?
Mà sao xa đến vô cùng
Đường trần ta đi có vững
Sai sai đúng đúng mông lung
Ta như gã đời điên khùng
Lang thang giữa dòng người lạ
Ngắm nhìn trời đất bao la
Và cười, nhẹ bàn chân qua
Hỏi trên cao xanh vô tận
Hỏi cả Thiên Chúa con thờ
"Con đã chán kiếp nhân gian
Cho con thoát khỏi cõi trần được chăng?"
Vọng lại màn đêm u tối
Vọng lại tiếng gió vi vu
Hoà theo nỗi lòng tâm tư
Và muôn điều ta cố giữ
Ngày qua đã xa là vậy
Ta như kẻ khờ, vụng dại
Tìm về tuổi đời mượn vay
Biết bao giờ mới trả lại!!!
Xuân Đàn
27.5.2023
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.