Thơ thành viên » Vũ Xuân Đàn » Trang thơ thành viên » Thơ cha mẹ
Nhớ cha.
Con mất cha rồi, con ngồi đây con khóc
Con nhớ về tuổi thơ, nhớ tháng ngày xưa
Nhớ bóng dáng cha chờ con dưới mưa
Sừng sững, uy nghiêm dẫu cuộc đời vạn biến.
Cha như ngọn đèn hải đăng trước biển
Trong đêm trường soi thuyền con cập bến
Đời con mất cha, giông tố nào yên
Đời con vắng cha, lạc lối đường quen.
Cha như "Thái sơn ngả bóng về chiều"
Cha thương con nhiều hơn vạn điều con nghĩ
Ôi! Tình Cha rất an nhiên, bình dị
Từng bước con đi là từng bước cha đi.
Con có lớn khôn là chân cha lùi lại
Con có thành công là vai cha sần sạn
Vẫn vọng tiếng lời cha hiền bảo ban
Vẫn tiếc nuối ân tình con dở dang.
Cha ơi! cha ơi. Con thương cha nhiều lắm
Lối đời xa xăm con biết phải làm sao?
Tìm ở nơi đâu tình của cha ngọt ngào
Con cứ khóc gào mà âm dương ly biệt
Ai có biết tình yêu cha da diết
Cứ lặng lẽ âm thầm, hết mực hi sinh
Chèo chống tháng năm, gồng gánh gia đình
Mọi sự nơi cha chẳng bao giờ toan tính
Con muốn nói yêu cha mà nhiều khi nín lặng
Chẳng biết được rằng cha cũng rất muốn nghe
Những khó khăn, vất vả ..cha sẵn lòng san sẻ
Tiếc lắm cha ơi, đời con còn ai vỗ về.
Con muốn nói yêu cha mà giờ đây không thể
Chua xót não nề
Cõi long con sầu lệ
Bước đường về quê
Sao xa xôi đến thế
Cha ơi thương cha
Cha ơi. Yêu cha!
Xuân Đàn.
30.1.2025.
** Viết thay tâm tình của người con gái nhớ cha!
** Đã phổ nhạc
https://www.youtube.com/watch?v=GVEdiRD2eQA
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.