Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Lục bát
Thời kỳ: Hiện đại
2 bài trả lời: 2 thảo luận

Đăng bởi Trăng Quê vào 02/11/2008 01:22, đã sửa 6 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 19/04/2011 08:47

Giữa chiều ngồi lặng thẩn thơ
Tim buồn hoá đá, hững hờ tháng năm
Thì thôi, kệ ánh trăng rằm
Thì thôi, một cuộc chơi lầm người chơi
 
Thì thôi, hoá đá sao trời
Thì thôi, hoá đá nụ cười, niềm đau
Thì thôi, hoá đá mưa ngâu
Thì thôi, thanh thản một câu tạ từ

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

"Hóa đá" - cho tình yêu vĩnh cửu

Tác giả: Việt An


Hoá đá

Giữa chiều ngồi lặng thẩn thơ
Tim buồn hoá đá, hững hờ tháng năm
Thì thôi, kệ ánh trăng rằm
Thì thôi, một cuộc chơi lầm người chơi
 
Thì thôi, hoá đá sao trời
Thì thôi, hoá đá nụ cười, niềm đau
Thì thôi, hoá đá mưa ngâu
Thì thôi, thanh thản một câu tạ từ


Vũ Thị Minh Nguyệt

        Tác giả Vũ Thị Minh Nguyệt có khá nhiều bài thơ hay viết về tình yêu. Chị viết về tình yêu với nhiều cung bậc khác nhau. Bài thơ “Hoá Đá”, giống như một  cung trầm đầy đau khổ, dằn vặt, day dứt về một mối tình.

         Tình yêu - ngọt ngào, cay đắng, hạnh phúc và  khổ đau. Đích đến của tình yêu là hạnh phúc. Ai cũng mong tình yêu thăng hoa ngọt ngào, ngập tràn hạnh phúc. Song, điều đó không dễ dàng, bởi không ít người đã phải đi trên con đường tình yêu, ngổn ngang đỗ vỡ, và tận cùng nỗi đau.

           Khi sự đau khổ đã lên đến tột đỉnh, mọi cảm xúc dường như chết lặng. Hình tượng “hoá đá” trong bài thơ, là cách diễn tả  thật  hay, gây xúc động  ngay từ những câu thơ đầu:
“Giữa chiều ngồi lặng thẩn ngơ
Tim buồn hoá đá, hững hờ tháng năm”

          Niềm đau đóng băng, trái tim hoá đá, không còn nữa khái niệm về không gian, về thời gian. Những lúc như thế, người ta dường như muốn buông xuôi, phó mặc cho số phận, chấp nhận tình yêu lỡ làng, như là một nhầm lẫn cay đắng ở đời:
“Thì thôi, kệ ánh trăng rằm
Thì thôi, một cuộc chơi lầm người chơi”

          Tác giả dùng từ “thì thôi..” lặp lại nhiều lần, càng làm nỗi đau thêm khắc khoải. “Thì thôi…”, như là cam chịu,  như là an ủi…cho vơi nhẹ cõi lòng. Nhưng, mỗi lần nhủ lòng, niềm đau lại như nhân lên. Sự mất mát quá lớn của tình yêu, hệ lụy đau khổ của sự đổ vỡ, chia ly…không chỉ “hoá đá” con người, mà dường như “hoá đá” cả vũ trụ:

“Thì thôi, hoá đá sao trời
Thì thôi, hoá đá nụ cười, niềm đau”

         Đến đây, tôi bỗng liên tưởng  đến hai câu thơ của Đỗ Trọng Khơi ,  như là lời an ủi , đành lòng  cho một mối tình tan vỡ , để rồi chấp nhận “gói ngày làm đêm”, như là chấp nhận một sự thật vô lý:

“Khi tình quá một gang tay
Thì nghiêng vạt áo gói ngày làm đêm”
(Đỗ Trọng Khơi)

        Trong thơ Minh Nguyệt, nỗi đau của sự đổ vỡ được đẩy lên đỉnh điểm , để rồi như thanh thản khép lại lòng mình:

“Thì thôi, hoá đá mưa ngâu
Thì thôi, thanh thản một câu tạ từ”

         Vâng, “thì thôi” vậy, khi mà  “tim buồn hoá đá”. “Thì thôi” vậy, khi mà “ánh trăng rằm”,  “sao trời, nụ cười, niềm đau” cũng “hoá đá”. Đến cả  “mưa ngâu”, như là nước mắt, cũng “hoá đá” mất rồi…thì còn gì nữa cho một mối tình?  Còn gì nữa, khi đã nhủ lòng: “Thì thôi, thanh thản một câu tạ từ”?  

         Đọc đến câu thơ cuối, mọi chuyện tưởng như đã khép lại, nhưng không, tình yêu vẫn còn đó, như một giá trị vĩnh hằng. Hình tượng  “hoá đá”, không làm cho nỗi đau tình mất đi, mà ngược lại, nỗi đau trở lên vĩnh cửu với thời gian. “Hoá đá”là sự kết tinh, đông kết lại, để trở thành bất biến.  Điều muốn quên, đã trở thành điều luôn nhớ, vì tình yêu ấy, khổ đau ấy,  đã “hoá đá” trong lòng. Tương tự  như vậy, Thu Nguyệt cũng đã viết:

“Xa nào anh có hay đâu
Đá từ lúc ấy bắt đầu hóa em...”

(Thu Nguyệt)

         Chừng nào còn đau khổ, chừng ấy vẫn còn yêu. Tình yêu mãi còn đó, thao thức, trăn trở trong lòng mỗi người, dù đó là mối tình ngọt ngào, hay cay đắng. Phải chăng đây là ý nghĩa hàm xúc, sâu xa của bài thơ.                    

         Nếu nói thơ ca giống như một bản nhạc, thì bài thơ “Hoá đá” là một bản nhạc trầm buồn, với nhiều khoảng lặng , lắng đọng cảm xúc. Tôi tin rằng, mỗi người yêu thơ, sẽ tìm thấy trong bài thơ này, một chút gì đó thấp thoáng của riêng mình, như là một sự đồng cảm, sẻ chia...và đấy là sức sống thực sự của  bài thơ, là tấm lòng của tác giả dâng tặng cho cuộc đời.

Nếu một mai kiệt sức quỵ bên đường
Em sẽ mang theo gương mặt anh rạng rỡ
Mùa Thu reo chấm nắng vàng sớt lửa
Pha bột màu thương nhớ vẽ trời yêu!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Đá tình nhân

Giữa muôn đời tịch lặng
Vĩnh hằng dáng đá ngồi
Tượng đá kết thành đôi
Còn người chia hai ngã

Em đi xa càng xa
đá tràn trề lệ đá
Những ngày thương mến nhau
Tượng hình đâu tan rã

Tôi nào đâu với đam mê
Với bao la,trước bến bờ viễn vông
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời