Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vũ Quần Phương » Quên chữ quên câu (2000) » Phần 1: Soi gương
Đăng bởi hongha83 vào 30/07/2025 07:46
Bận rộn thế nào mà quên xé lịch
Hôm ấy thứ ba
Nay thứ bẩy rồi
Chập lại xé, cầm trên tay thấy nặng
Cái nặng thời gian làm nhẹ đời người
Thuở bé kêu: thôi chết rồi, vỡ bát!
Để bây giờ: cậu ấy chết rồi ư?
Cậu ấy học cùng mình, ở cùng buồng ký túc
Cùng chia nhau hào xôi sáng gậm cầu
Cậu ấy vào Nghệ An
Bốn mươi năm rồi nhỉ
Bốn mươi năm lịch xé hàng ngày
Một nỗi gì
Buồn hơn cả nỗi buồn, xa hơn xa gốc rễ
Thoảng như hơi thở nhẹ
Làm mình ngồi lặng lẽ
Thời gian
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.