Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Một số bài cùng tác giả

Đăng bởi Nguyễn Dũng vào 11/07/2009 12:32

Gió thổi dài trên những hàng dương
Sóng đập miệt mài vào vách đá
Mặt trời lặn, mặt trời lên
thu đông xuân hạ
Những nấm mộ như cát bồi
như lá
như triều khơi...

Ở đây có những ai?
Bao nhiêu cuộc đời chỉ còn nấm cỏ,
Có tấm bia chỉ là mỏm đá
Mộ năm người năm mỏm đá song song
Đất tháp cao, mộ như sóng trùng trùng
Lan ra biển lại dạt vào chân núi
Bao xương bịt lấp vùi trong cỏ rối
Gió hoang vu bào lên mặt hình hài

Ở đây có những ai?
Ông bà, mẹ cha, anh em, đồng chí
Những thế hệ nối nhau suốt một vòng thế kỷ

Một thế kỷ gian lao, lời dặn lại cuối cùng
Thành sóng đập vào bờ, thành gió vỗ hàng thông
Thành tháng năm, vang vọng mãi trong lòng.
trong trời đất.
Những người không thể chết.

Lưu Chí Hiếu hy sinh vẫn ngồi lẫm liệt
Giặc xối nước trên đầu anh khi ấy chưa dừng
Cuộc đọ sức cuối cùng ao là người thắng cuộc
Giặc tái mặt cúi đầu, đồng chí mắt rưng rưng...

Tôi đứng trước mộ anh
Một ngôi mộ thấp liền với đất
Bình dị như cỏ cây rừng quanh
Một tấm bia đồng đội vừa mới khắc:
Tên anh, năm mất năm sinh
Giữa năm mất năm sinh là một đường vạch đó
Một đường vạch, chỉ một đường vạch đó
Một cuộc đời giông bão đã đi qua.

Tôi nhìn lên cuồn cuộn trắng mây xa
Mây trên biển, biển dưới trời tít tắp
Dãy xóm một nhà dân, buổi chiều giăng khói bếp
Gió rừng reo hát, biển khơi ru
Nguyễn văn Mười
Giặc xé nát dời anh bằng những trận đòn thù
Thịt da nát, đến não cân cũng nát
Anh lẫn lộn cả ngày đêm thời khác
Ký ức tan trong sương khói sa mù
Nhưng trước mặt quân thù
Điều cần nói trăm lần anh vẫn nói
"Việt Nam, Hồ Chí Minh"
Sống tranh đấu, trên ngực anh, anh khắc
Phút cuối cùng dòng chữ ấy theo đi
Anh không rơi một tấc một ly.

Trước mộ anh hôm nay chúng tôi lại đọc
Dòng chữ thịt xương anh trăng trối lại đời.
Như gió thổi, như mặt trời vẫn mọc
Anh vẫn đi vẫn đến với từng người.

Non sông ta đã về lại ta rồi
Ngay cạnh chỗ anh nằm cờ ta bay chói lọi
Bãi biển ngoài kia tiếng còi tàu gọi
Trẻ tan trường ríu rít tiếng đùa nô.

Sóng vỡ oà trên đỉnh đá lô xô
Chị Sáu hát khi quân thù ngắm bắn
Mái tóc chị bay theo chiều gió mặn
Mái tóc xanh xanh mãi đến bao giờ.

Tên chị vang trong bài hát tuổi thơ
Tôi được hát khi tôi mười bốn tuổi
Những ước vọng cao vời bỗng trở nên gần gũi
Chúng tôi đứng dàn hàng bên mộ cúi đầu nghe.
Trên cành dương gió dừng lại thầm thì
quả dương rụng khô ròn trên đá trắng.
Những vòng hoa im lặng
Nhưng bỏ hoa nhỏ nhoi
Nấm đất xa vời góc đảo mù khơi
Thành núm ruột của lòng dân thương nhớ.

Đồng chí Lê Hồng Phong
Đã ba lần chúng giật mìn trên mộ
Hài cốt anh ôm ấp giữa lòng dân
Những xiềng xích đang biến thành sắt rỉ
Mộ anh hùng mầu gạch mới bâng khuâng...

Lá xanh dày trên núi Chúa thâm nghiêm
Có phải nơi đây, cũng một chiều đẫm nắng
Tôi dẫu có hy sinh, dân tộc tôi sẽ thắng
Gương mặt anh bình thản, ra đi.
Bốn mươi năm sóng vẫn vỗ ngoài kia
Sóng vẫn đập và niềm tin tưởng ấy
Đã thành bão, thành giông xô cuộc đời lớn dậy
Giặc kinh hoàng bước bia mộ tên anh.

Nguyễn An Ninh
Mộ ông nằm giữa những người Cộng sản
Yêu Tổ quốc lòng yêu nhũng giới hạn
Nén hương thơm tôi thấp trước mộ Người
Cây  xanh cây, trời đã lại xanh trời
Xin Người nghỉ bình yên trong đất mẹ
Đầu chúng tôi còn  xanh, tuổi chúng tôi còn trẻ
Nguyện thoả lòng mong ước của cha anh.

Những nấm mồ vô danh
Những hài cốt không bia, không mộ
Xương thịt lẫn vào đất đai cây cỏ
Tôi đứng giữa bạt ngàn gian khổ hy sinh.

Một lá cỏ dưới chân, một vệt nắng trên cành
Vô tri thế mà thiêng liêng quá đỗi
Một thế kỷ đau thương, đây là lời trăng trối
Một thế kỷ quật cường, đây thép của lòng tin
Đất nước hoá nhà tù, xương máu phải hy sinh
Ôi cái giá một ngày trong độc lập.
Đâu phải phút yếu lòng nhưng chúng tôi dở khóc
Trước cuộc đời bão giật ở từng trang.

Cỏ nghĩa trang
Cho lòng tôi được làm mầu cỏ ấy
Được bốn mùa che mưa nắng nơi đây
Được nâng niu mỗi hạnh phúc nơi này
Vui cùng trẻ niềm vui đến lớp.

Cỏ trên mộ của những người đã khuất
Đang lấp vùi xiềng xích các nhà giam.


16/11/1976

Nguồn: Trang của Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch