Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 29/07/2025 06:25

Ra khỏi cổng là sông
qua sông đã núi
Bóng người dắt bò về sau buổi cày sẫm tối
đâu là thơ
đâu là phần quê hương ông đã sống
chú bé thả trâu trên núi Mồng Gà

Ngôi nhà từ, mới xây, theo kiểu cũ
nỗi oan khuất xa mờ
rêu chưa phủ hết
làng xưa nghèo
địa chủ cũng nghèo
người ấy về sau cơn bão lốc
lạy mộ cha
cơn gió gầy qua rặng tre xào xạc
hàng cây ôm bóng mát ngày xưa

Trăm năm chưa phải dài, cũng không là ngắn
câu thơ là quê hương
hay quê hương là thơ nuôi hồn ông kỳ lạ
lửa thiêng
đất thì hoa

câu chữ long lanh, nỗi đau xương thịt
trời mỗi ngày lại sáng
ông mỗi ngày một xa

Chỉ câu thơ mang lòng ông ở lại
hồn xưa trĩu gió xuống tàu cau
làng Ân Phú ngôi nhà từ và con sông chảy mãi
tiếng trống trời âm lòng đất linh thiêng
Quê hương lấy núi sông nuôi hồn Huy Cận
Huy Cận lấy hồn mình cô đặc vị quê hương.


Hà Tĩnh, 25-5-2019. Trăm năm sinh Huy Cận

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]