Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vũ Quần Phương » Ngỗng trời kêu xa xứ (2023)
Tặng Hữu Thỉnh
Cát trắng sim cằn tiếng cuốc kêu rát ruột
rau nhút thay cà, rau môn nấu canh
tiếng biển vỗ một trưa hè Phan Thiết
có người lính trận khóc thương anh
Tôi nương theo mùa gió cọ trung du
trái thị chín cánh đồng chiều rơm rạ
giếng trung du trong vắt tiếng gầu va
chị Tấm ngày xưa về giỗ mẹ
câu thơ ra chợ đợi người xa...
Năm tháng rủ, những chân trời mê hoặc
nửa chừng mê bấm đốt ngón tay
thương lượng với tiếng mưa đêm tí tách
với cánh buồm nhớ sóng, nhớ chân mây
thương lượng với tàu cau
ngả bóng xuống cơi trầu vắng mẹ
thương lượng với cơn đùa im bặt giữa chừng câu
Tiếng sấm chẳng bất ngờ trên hàng cây đứng tuổi
nhưng anh lại bất ngờ khi gặp tiếng gà trưa
tiếng gà giục mặt trời thu nhỏ bóng
giục người ngồi lặng với xa xăm
Năm tháng rộng, chật lòng anh thương nhớ
mưa bờ đảo vắng nắng thung sâu
chuông điện thoại hay tiếng diều tiếng dế
tiếng đồng tiếng núi tiếng mưa mau
lá tre rụng thuở nào xao xác mãi
mà bờ tre ấy có còn đâu
Thơ đã viết nghìn câu vẫn một câu trăn trở
đường về nhà, nhớ mẹ thương cha
chân về ngõ, thì ngõ thành phố chợ
câu thơ nắng quái lấy chồng xa
Kẻ trồng gieo, thương mùa hái quả
quả đi rồi thì chơi với cây
thức dậy ở nhà mình mà có khi cũng lạ
anh ngó trời, ngó đất, ngó bàn tay
thì tay lật đất cho mùa mới
mặc trời thương lượng với mây bay
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.