Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vũ Quần Phương » Ngỗng trời kêu xa xứ (2023)
Đăng bởi hongha83 vào 28/07/2025 05:45
Tán tỉnh thế nào mà cô ấy đến
ngồi chơi một lúc năm mươi năm
Và còn ngồi tiếp
Chia nhau niềm vui, chia nước mắt
lặn lội xứ người thương con nhớ nước
bát cơm sớm mai
khuya đêm chén thuốc
người cùng ta mải miết tháng năm dài
Bàn tay chưa nghỉ ngơi
đã trên đầu bạc tóc
chén nước trà đang nghi ngút khói
tay tôi nâng chén nước mời em
chén nước chừng chưa nguội
em chừng vừa nhấp môi
mà sông đã bồi
đã bà ru cháu
bãi hoá đồng dâu
chỗ ta qua sông sông đã nên cầu
em vẫn dáng ngồi tảo tần thuở ấy
Tôi vẫn nghe tiếng ngoài sông nước chảy
khách hoá chủ nhà
em hoá đời tôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.