Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Đến rồi đi
Có người đến, mang theo nghìn ngọn lửa
Thắp rực rỡ một vùng trời, rồi lặng lẽ tàn phai
Dấu chân họ hằn sâu vào sỏi đá
Nặng tựa Thái Sơn, mặc bụi phủ tháng ngày.
Cũng có người đến, như một làn gió thoảng
Lướt nhẹ qua đời, không để lại một thanh âm
Họ chọn cách ra đi tựa như lông hồng bay bổng
Chẳng oán, chẳng ưu, chẳng vướng bận thăng trầm.
Thế gian này vốn dĩ là quán trọ
Kẻ ghé chân lâu, người vội vã lên đường
Quan trọng gì chuyện nặng hay chuyện nhẹ
Nếu trái tim ta đã trọn vẹn yêu thương?
Ta đến tay không, rồi đi tay trắng
Tài sản để đời là bóng dáng ở trong tâm
Cái chết không đáng sợ bằng sự sống lặng câm
Chết mà như còn sống, mới là điều bất diệt.
Khi hơi thở cuối cùng trả về cho gió biếc
Ta mỉm cười: “Mình đã sống thật sâu.”
Dù là núi cao hay tơ trời tinh khiết
Điểm cuối hành trình, mọi dòng suối gặp nhau.
14/01/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.