Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Đến rồi đi
Ta đến thế gian bằng đôi bàn tay trắng
Tiếng khóc chào đời là khúc nhạc đầu tiên
Gói ghém vào lòng những mộng ước vẹn nguyên
Ngỡ cuộc đời này là của riêng ta mãi.
Ta mải miết đi, mải mê tìm hái
Những đoá hoa danh vọng, những túi bạc đầy kho
Xây những lâu đài bằng gạch đá âu lo
Rồi tự buộc mình vào dây dây, sợi sợi.
Nhưng thời gian là con thoi không đợi
Chuyến tàu hoàng hôn lặng lẽ ghé ngang đời
Mọi thứ phù hoa bỗng hoá nhẹ hư khôi
Như làn khói mỏng tan vào lòng sương lạnh.
Kẻ ở, người đi, bức tranh rời mảnh
Chiếc áo lụa là hay manh chiếu rách vai
Cũng chẳng thể mang theo sang phía bên kia đồi
Nơi chỉ còn linh hồn đối diện cùng hư ảo.
Thôi thì hãy sống như mây ngàn tự tại
Đến bằng nụ cười, đi nhẹ tựa hơi bay
Hành trang mang theo chẳng phải bạc vàng đầy
Mà là chút tình chân thành ta để lại.
14/01/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.