Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 28/11/2025 15:45, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vũ Ngọc Đan Linh vào 28/11/2025 15:46, số lượt xem: 117

(bằng lòng căm thù có văn hoá
người giết hại những kẻ không quen,
mối hận được gieo trồng).

cởi bỏ những đôi vớ phân huỷ - những cây nấm nhũn rữa vì tuổi già
Say sưa ngày qua ngày
mặt trời khai sinh và đêm huyền chết lặng,

những vại bia sóng sánh, người chủ quán bé nhỏ ngã ra vui sướng bị xẻ thịt
Ngày hôm qua, ngày hôm nay, ngày mai,
chúc cho người dồi dào sức khoẻ,

những bông hoa hát ca
mùi hương đậm đặc
tiếng hát trẻ thơ

bữa tiệc chìm xuống
(Cái đầu ông chủ giễu cợt
lăn lông lốc qua tâm tháng năm)
tiếng than van ai ai
dính nhớp nắm tay dộng bàn và
căn phòng rung lên tràng cười không hồi kết,

quá nửa đêm những trái tim vỡ tan
đám gia súc và vũ đoàn tiến vào
phi nước đại trên thức ăn và bát đĩa

(Mang ra đây thời gian! Thết đãi mười ba người dũng cảm!)
Chai rượu rống to những tiếng kèn đồng,
đứa bé con cõng người cha già lặn xuống,
gù gập trong nước tháng ba,
mối mọt ngồi im ắng,
chết ngạt vì mùi thức ăn và mồ hôi,
mệt lử vì cái chết và trò chơi;
quá nửa đêm, hoàng đế cất lời
(từ trong ánh sáng)
nhắm mắt và dìm chết răng môi như con gấu liếm cạn mật ong và lặn xuống đại dương
những con cừu công kênh người
cười vang và chúc tụng ồn ã,

tiếng chuông ngân
hãy bịt tai và khóc rống lên
thấy đứa trẻ trào ra từ vết thương

mùi hương khiêm nhường
những cánh hoa khô khốc
(em gái gầy xanh cúi nhặt xương người:

tiếng Thánh ca vẳng từ ngoài khơi, thánh ca của những người da đen
chòm Ba Vua sõng soài
vũ đoàn kéo lê chân trời quỵ ngã,

và nhìn xem,
nỗi trống trải dài lâu
sự tất yếu của lãng quên
cũng sẽ vậy thôi,
tờ khai sinh nhà vua đã điền
với mọi niềm hoài nhớ
rằng đoàn tàu sẽ lao vào biển khơi),

quá nửa đêm không biết bao nhiêu năm
(đui mù một nửa)
những nắm tay bỏng ran lăn qua cổ họng rã rời
Dậy sóng, dậy sóng, băng qua trùng dương tiếng gọi đang vang vọng
Thinh lặng đến không thể chịu đựng được
Giữa những tràng cười rung rinh thế gian.

hoa mục nát trên xương cốt của chúng ta
ngọt đằm như xác thân bắt đầu hoen ố
đêm đen thiên di ngoài cửa sổ
hay những bóng ma hắt xuống sàn
những khuôn mặt sủi bọt
vũ đoàn bắt đầu màn biểu diễn

nơi biển xanh khách khứa đã trôi xa
tôi không thể tiếp tục được
không thể tiếp tục được

bát đĩa chao liệng và
cô gái gập người cõng cả biển khơi
nhà vua ngã nhào dưới trời sao rạng ngời
không một bàn tay nâng đỡ
những hứa hẹn phai phôi
vũ đoàn được nuôi dạy về tình yêu bóng tối

nơi ấy người ta đang nhấn nước bạn hữu chúng ta
chẳng còn ai ở lại
những người gục chết trên sàn
rã tan
với nụ cười rực rỡ
xác thân vấn vít tháng năm.