Thơ thành viên » Vũ Ngọc Đan Linh » Trang thơ thành viên » Nguyền rủa
hãi sợ liên miên
nơi trùng dương tiếng rú gọi đang vang vọng
ngậm một mặt trời mục ruỗng thét lên
thế thôi
để em khóc lênh đênh đêm mù khơi
nghe chân rền bên thềm tháp lặng
trong ánh sáng mờ thiêu bóng tối
chộp lấy một con chim sẻ
bóp nghẹt
thấy cái chết vùng bay
tháng năm lìa tan trong nước mắt lạnh căm
bảo anh hoàn trả
tức là
muốn anh giữ lấy
bảo anh rời đi
tức là
muốn giết anh
rồi tự giết
chúng mình không thể tin được ai nữa
cười gượng cho hết đêm nay
ngã gục bên thềm để những bước chân giày xéo trên lưng
thấy độc ánh đèn cười
hay ngọn hải đăng cuồng nộ
quờ quạng bao đêm
không thể chạm được
thì thào tên anh
ộc ra
chỉ toàn xa lạ?
nghiền nát gai nhọn tua tủa trên mình
để em ngủ say vĩnh viễn
trong vòng tay như đáy nước sâu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.