Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 28/11/2025 15:40, số lượt xem: 96

quầng dương lặn tắt
miệng trời mở ra
đen tuyền vết nứt

long lanh mười hai
lấy vết thương ứa đầy ngực trái
chắp tối xuân ri rỉ tiếng người
quệt trời xanh bảy ngàn vết gập
mơ màng nằm im

tháng giêng lem nhem
sực vấp ngã không buồn thức dậy
người qua lại ầm ầm thác chảy
đèn đường vụt lên
hình như Macbeth
tự cười hằng đêm

ba mươi ba năm
người lặng thinh tay dang chân chắp
mắt nhắm nghiền lưỡi buồn khoá chặt
những thiên đông không nhớ mặt người
nằm ngang điện thờ
pho pho ngáy lọng trời sầm sập sắp
rong ruổi bỏ đi
trơ cỗ ngả nghiêng
sóng sánh tuổi
thắp nén hương buồn không nói
đêm xuân ngao ngán hơi người
làm sao trở lại một thời khôi nguyên.